Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 746

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:12:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có lẽ là do máy bay rung lắc nên khó ngủ.” Hứa Uyên kéo tấm chăn cô lên cao một chút.

 

“Trong lòng cứ thấy yên tâm.” Lâm Vy cũng giải thích rõ là cảm giác gì, cô đổi một tư thế thoải mái hơn, khẽ , “Có lẽ là vì cảm thấy một ở trong một môi trường quen thuộc chăng.”

 

Mặc dù cô cũng mang theo trợ lý, nhưng cùng , ở bên ngoài luôn cảm thấy an , lẽ cũng thể buông bỏ sự cảnh giác.

 

“Chẳng còn ?” Hứa Uyên đưa tay , nắm lấy bàn tay cô trong lòng bàn tay , ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, “Sao biến thành một ?”

 

Khóe môi Lâm Vy cong lên, nhắm mắt nữa.

 

Lần , cô ngủ say, thở khẽ.

 

Còn Hứa Uyên thì ngủ, ánh mắt luôn dõi theo cô, ngắm khuôn mặt trắng ngần chút tì vết, hàng lông mi dài cong, chiếc mũi nhỏ nhắn thanh tú của cô——

 

Cuối cùng, ánh mắt dừng đôi môi đỏ hồng đầy mê hoặc.

 

Hai quen lâu như , hành động quá đáng nhất từng cũng chỉ là nắm tay, cô lúc nào cũng bận rộn, thời gian thể dành đều dùng hết để ở bên cô.

 

Vì mối quan hệ yêu đương, sự thấu hiểu giữa hai ngày càng sâu đậm, Lâm Vy trong mắt từng đổi, vẫn phóng khoáng lương thiện như cũ, cả đơn thuần , nhưng hào sảng thấu tình đạt lý, khiến nhịn gần, thu hút.

 

Chính xác mà , đó là sự thông minh xen lẫn nét thuần khiết, một loại sức hút nhân cách độc đáo.

 

Chuyến bay dài mười ba tiếng đồng hồ, Lâm Vy dành phần lớn thời gian để ngủ, vì Hứa Uyên cũng cô từ chối các suất ăn máy bay, khi cô tỉnh dậy, máy bay sắp hạ cánh.

 

Tiếp viên hàng mang đến một ít bánh quy và sữa.

 

Lâm Vy thấy đói, xé bao bì hỏi Hứa Uyên: “Anh ăn ?”

 

Anh lắc đầu.

 

“Hả?” Lâm Vy lấy một miếng bánh quy , đưa tới bên miệng tiên, “Sao vẫn ăn? Đói ?”

 

“Cũng .” Hứa Uyên cúi đầu c.ắ.n lấy.

 

“Ăn lót chút ?” Lâm Vy đút cho một miếng, bản cũng ăn, lầm bầm , “Đồ ăn nước ngoài chắc gì ngon bằng bánh quy .”

 

Mà còn đắt c.ắ.t c.ổ nữa chứ.

 

Hứa Uyên: “Có lẽ em ăn quen đồ Tây, lát nữa đưa em đến nhà hàng Trung Hoa.”

 

Lâm Vy nghĩ tới nhà hàng Trung Hoa, ở nước ngoài mà ăn đồ Trung thì giá cả càng đắt đỏ hơn, thế nên đây khi công tác cô sẽ bao giờ ăn đồ Trung, sẽ thấy xót tiền lắm.

 

cũng chỉ vài ngày, gặm bánh mì là xong việc mà.

 

Hứa Uyên thực sự đưa Lâm Vy đến nhà hàng Trung Hoa, cùng còn vài trợ lý và một nghiên cứu viên cùng nhóm.

 

Đồ ăn máy bay quá dở, đều đói lả cả .

 

Hứa Uyên gọi mấy món đặc sắc, còn gọi thêm một đĩa vịt mà Lâm Vy thích ăn.

 

Nơi đất khách quê , một bữa cơm Trung Quốc thật sự là xa xỉ, ăn sạch sành sanh, còn chút gì.

 

Mấy trợ lý cùng đều là đầu tiên nước ngoài, may mà Hứa Uyên sắp xếp thứ thỏa, bữa ăn xe đưa họ về khách sạn.

 

Phòng đặt sẵn, tổng cộng sáu phòng, mỗi một phòng, đều ở cùng một tầng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-746.html.]

Mọi đại sảnh lộng lẫy và những tòa nhà cao tầng, đến hoa cả mắt, thốt lên là mở mang tầm mắt, khỏi cảm thán: “Hèn gì, đều chúng lạc hậu mấy chục năm.”

 

“Phồn hoa quá mất.”

 

“Chứ còn gì nữa, một bữa cơm bằng mấy tháng lương của chúng !”

 

“Quá xa xỉ, chúng thể đuổi kịp ?”

 

“Haizz——”

 

Vừa thảo luận đến chuyện , họ liền cảm thấy nản lòng, đang lúc định lời nản chí, Lâm Vy đột nhiên đầu , giọng trong trẻo: “Trước đây, khi chúng quyết định nghiên cứu giá đỡ stent phủ t.h.u.ố.c, nhiều rằng thể nghiên cứu , ngay cả nước ngoài còn , thể nghiên cứu giá đỡ kim loại, phá vỡ sự độc quyền là giới hạn . Mới mấy năm thôi, chúng những nghiên cứu , mà còn vượt mặt họ.”

 

“Cho nên, gì là thể cả.”

 

Mấy xong, cái lưng đang khòm xuống lập tức thẳng lên nữa: “ , mấy năm , nghĩ tới t.h.u.ố.c và phương pháp điều trị của chúng còn lợi hại hơn cả nước ngoài chứ?!”

 

Thậm chí còn vượt mười mấy năm cơ đấy.

 

Lâm Vy: “Không thể kiêu ngạo tự đại, nhưng chúng cũng thể tự ti chứ? Nếu khi bục giảng, lưng cũng chẳng thẳng lên nổi .”

 

Câu của cô , mấy liền ha ha: “! Chúng mời tới mà, ít nhất trong lĩnh vực , chúng còn dẫn đầu hơn cả họ! Còn thì cứ từ từ đuổi theo là .”

 

Lâm Vy cũng mỉm gật đầu.

 

Ra khỏi thang máy, Hứa Uyên đưa thẻ phòng cho từng , tấm cuối cùng đưa cho Lâm Vy.

 

Mọi ai về phòng nấy, hơn mười tiếng bay, còn chạy tới chạy lui một vòng, thật sự là mệt lử .

 

Lâm Vy đến cửa phòng , Hứa Uyên ở ngay sát vách phòng cô, phòng đặt phòng thường mà là phòng suite, phòng ngủ, phòng khách và một ban công lớn.

 

Cô mang hành lý mà Hứa Uyên để ở cửa trong, đó bắt đầu sắp xếp.

 

Sau khi sắp xếp xong hành lý, Lâm Vy tắm, lúc thì cửa vang lên tiếng gõ, cô lau tóc tới, đưa tay mở cửa.

 

Hứa Uyên ngoài cửa sững .

 

Lâm Vy tắm xong , mặc bộ đồ ngủ, tóc vẫn sấy khô, một mùi hương thanh khiết thoang thoảng xộc mũi Hứa Uyên, cả cứng đờ, nhất thời phản ứng gì.

 

“Sao qua đây?” Lâm Vy thấy tự nhiên, cô thậm chí còn mở cửa, trong, “Em tắm xong, tới khi nào thế? Lúc nãy mới gõ cửa ?”

 

“Không, gõ cái là em mở luôn.” Hứa Uyên hồn trong, “Anh đến hỏi xem, lúc nãy ăn no ? Có ngoài ăn chút gì đó ? Tiện thể dạo luôn.”

 

“Đi dạo thì , ăn uống thì thôi , ngoại trừ đồ Trung, mấy thứ khác em đều ăn quen.” Lâm Vy xong bĩu môi, “Chẳng ngon chút nào.”

 

Hứa Uyên : “Vậy chúng ngoài dạo.”

 

“Vâng, đợi em quần áo .” Lâm Vy lau khô tóc, mở tủ quần áo chọn đồ, đó phòng tắm.

 

Hứa Uyên ở phòng khách đợi cô, ánh mắt tự chủ về phía phòng tắm.

 

Hai ở chung một phòng, lúc nãy cô còn mặc đồ ngủ , cảm giác đó diễn tả thế nào.

 

Lâm Vy thần sắc gì khác lạ, ngược , bắt đầu liên tưởng viển vông .

 

Cô dù cũng còn nhỏ tuổi, Hứa Uyên cảm thấy bản chút đê tiện, cũng sợ cô gái nhỏ của hoảng sợ, liền ban công để hít thở khí cho tỉnh táo.

 

 

Loading...