Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 773

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ của cô quá rạng rỡ, Hàn Văn Dục đến ngây , đôi mắt cáo xinh đầy vẻ quyến rũ, như , tim nhịn mà đập nhanh hơn.

 

Trước khi đến, Hàn Văn Dục vốn định tìm cơ hội rõ với cô một chút, đừng chơi trò biến mất nữa, thật sự buồn, thể bắt nạt một cách kiêng nể như , quá khó khăn để vượt qua.

 

khi thấy , sự khó chịu đều tan biến sạch sành sanh, chỉ thuận theo cô, thôi bỏ .

 

"Đói ? Muốn ăn gì?" Hàn Văn Dục ân cần cắm ống hút ly sữa đưa cho cô, đưa đến tận miệng cô, "Uống một chút ."

 

"Đồ đá ?" Mộc Nghiên đưa tay nhận, .

 

Hàn Văn Dục: "Ừ."

 

Khẩu vị cô kén chọn, chỉ thích uống đồ đá.

 

"Không uống nữa." Mộc Nghiên nhét cho , "Sinh lý của em đến , khó chịu."

 

Hàn Văn Dục hiểu ngay, cầm ly sữa sững tại chỗ, vành tai đỏ bừng lên: "Thế, thế uống nữa, lát nữa mua đồ ấm cho em."

 

"Vâng."

 

Giọng điệu Hàn Văn Dục đầy vẻ quan tâm: "Khó chịu lắm ?"

 

"Vâng." Mộc Nghiên gật đầu, "Chẳng gì cả, ăn cơm với xong em về ngủ."

 

Đây là lời thật lòng, cô mới phát hiện , đúng là chút thoải mái.

 

"Được." Hàn Văn Dục gật đầu.

 

Anh nghĩ, hôm qua chắc chắn là cô khó chịu quá, nên khó tránh khỏi chút tính khí tiểu thư, cũng cố ý nổi cáu.

 

Hai yêu, là thiết nhất, cô chỉ thể nổi cáu với thôi.

 

Có thể hiểu .

 

Hai sóng vai về phía nhà ăn, Hàn Văn Dục dỗ cô vui, giống như hiến bảo vật mà đưa hai chiếc túi tay cho cô: "Anh nhờ bạn mua cho em chiếc túi, em đồ dưỡng da của em hết ? Anh mua cho em một bộ mới, coi như là quà kỷ niệm một tháng chúng yêu ."

 

Khi đặt cả trái tim lên một , mỗi câu cô đều ghi nhớ kỹ trong lòng.

 

Lúc hai gọi video, Mộc Nghiên tùy ý một câu kem dưỡng da hết , Hàn Văn Dục liền tìm manh mối từ vòng bạn bè của cô, rõ nhãn hiệu cô dùng, lập tức nhờ bạn mua hộ cả một bộ.

 

Mộc Nghiên món quà chuẩn , giọng trong trẻo: "Cảm ơn nhé."

 

lời cảm ơn lâu lắm .

 

Hàn Văn Dục gãi gãi đầu: "Anh là bạn trai của em mà, tặng quà cho em là việc nên , cảm ơn cái gì chứ? Sau em thiếu cái gì, mua cái gì cứ với , những gì thể cho, đều sẽ cho em."

 

Gia cảnh khá , tuy tiền sinh hoạt là cố định nhưng tiền lì xì từ nhỏ đến lớn là một con hề nhỏ, đây đều dùng để chơi game và mua mô hình, bây giờ thể để cô tiêu hết.

 

Chàng thiếu niên yêu một cách chân thành và nồng nhiệt, hận thể dâng cả thế giới đến mặt cô.

 

"Muốn ăn bò bít tết bàn sắt." Mộc Nghiên .

 

Hàn Văn Dục toét miệng , lộ hàm răng trắng đều tăm tắp: "Giờ đưa em ngay."

 

Quán ăn nhỏ trong nhà ăn.

 

Hàn Văn Dục gọi một phần bò bít tết bàn sắt, gọi thêm sườn xào chua ngọt và nấm xào, còn gọi thêm một bát canh rong biển đậu phụ, đều là những món Mộc Nghiên thích ăn.

 

Anh mở thực đơn , cô hỏi: "Em còn ăn gì nữa ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-773.html.]

"Đủ , gọi thêm nữa là ăn hết ." Mộc Nghiên .

 

"Vậy cứ thế , ăn gì em bảo ." Hàn Văn Dục cất thực đơn , đột nhiên dậy, "Em đợi một lát."

 

Nói xong, vội vã chạy ngoài.

 

Lúc đang là cao điểm giờ ăn, trong nhà ăn đông nghịt sinh viên, Hàn Văn Dục nhanh ch.óng len lỏi trong đám đông.

 

Vì đông nên thời gian lên món lâu một chút.

 

Chẳng mấy chốc, Hàn Văn Dục , bưng một ly đồ uống nóng đến mặt cô: "Uống một chút , uống cái sẽ đỡ hơn đấy."

 

Mộc Nghiên đưa tay nhận.

 

"Cẩn thận nóng nhé." Hàn Văn Dục ôn tồn nhắc nhở.

 

"Vâng." Mộc Nghiên nếm một ngụm, là nước gừng đường đỏ, cô thấy còn cầm một chiếc túi, tò mò hỏi, "Anh mua cái gì thế?"

 

Nghe , vành tai Hàn Văn Dục đỏ lên, đặt chiếc túi màu đen trong túi quà đựng hộp mỹ phẩm, dám mắt cô, "Là miếng dán giữ nhiệt, lát nữa về em dán đau nữa." Nói xong sợ cô hiểu lầm, còn đặc biệt giải thích, "Anh mới tra, mạng như ."

 

Chàng thiếu niên mới yêu, đầu tiên yêu đương, đầu tiên mua thứ , vô cùng ngượng ngùng, suốt cả quá trình đều dám .

 

Mộc Nghiên ngẩng đầu Hàn Văn Dục, vẫn đeo kính râm, trông ngầu.

 

Cô đưa tay định tháo kính râm của xuống.

 

"Đừng——" Hàn Văn Dục lùi phía một chút, "Bộ đồ kèm kính râm mới ngầu."

 

Mộc Nghiên gì, tiếp tục đưa tay lên.

 

Anh đưa tay đỡ, cuống quýt vô cùng.

 

"Đừng động đậy, em giận đấy." Mộc Nghiên lên tiếng, Hàn Văn Dục giống như nhấn nút tạm dừng, im bất động, chỉ cầu xin, "Đừng như mà."

 

Mộc Nghiên vẫn tháo kính râm của Hàn Văn Dục xuống, vì một đêm ngủ nên mắt chút quầng thâm.

 

Trước mặt thích, phản ứng đầu tiên của Hàn Văn Dục là tự ti, đến mức dám đối mắt với cô, theo bản năng cúi đầu biện minh cho : "Hôm qua nghỉ ngơi , nên mới thâm quầng mắt thế !"

 

Bình thường thế , trông cũng tạm mà, miễn cưỡng thể xứng với cô.

 

Đi đường cũng xin WeChat đấy.

 

"Vậy là trách em ? Trách em ngủ nên mới thâm quầng mắt." Mộc Nghiên hỏi vặn .

 

"Anh ." Hàn Văn Dục phủ nhận, "Anh trách em gì chứ? Cơ thể em đang khỏe, khỏe báo cho ngay nhé."

 

Anh khỏe là xót xa lắm , thể trách cô .

 

Mộc Nghiên chẳng cần dỗ dành , chỉ cần vài câu nhẹ nhàng là hớn hở vẫy cái đuôi lớn chạy đến .

 

Hàn Văn Dục chuyện chạm tay cô, đưa tay nắm lấy, xoa xoa cho cô, lo lắng : "Sao tay em lạnh thế , chứ?"

 

"Không mà."

 

"Thời tiết lạnh, mà tay em lạnh thế , đợi trời lạnh chú ý giữ ấm đấy." Hàn Văn Dục kéo bàn tay của cô qua, đặt lòng bàn tay sưởi ấm.

 

Anh nắm quan sát sắc mặt Mộc Nghiên.

 

Nếu cô bằng lòng thì buông ngay, nếu nổi cáu mất.

 

 

Loading...