Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 782

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì quá nhớ cô nên mất ngủ.

 

"Không ." Mộc Nghiên từ chối, cô thấy việc đó cứ kỳ kỳ , hình tượng tổn hại mất.

 

"..... Được ." Hàn Văn Dục thở dài. Anh thất vọng một lát nhanh ch.óng cho cô xem chiếc khung ảnh đặt : "Anh bày bàn học nè."

 

Như chỉ cần ngẩng đầu lên là thể thấy.

 

Mộc Nghiên trong khung ảnh đang ống kính rạng rỡ như hoa, vẻ ngạo mạn biến mất, hệt như một nữ thần thanh xuân xinh .

 

Dương Phi ngang qua liếc tấm ảnh, công nhận rằng Mộc Nghiên đúng là thật.

 

"Ông cái gì đấy?" Hàn Văn Dục nảy sinh lòng chiếm hữu, Dương Phi với vẻ mặt cảnh giác.

 

"Ông bày đấy mà cho ? thể điều khiển mắt ?" Dương Phi đây thấy Hàn Văn Dục khá rộng rãi và dễ tính, hễ cứ dính đến Mộc Nghiên là nhỏ mọn, tính toán.

 

Hàn Văn Dục cất khung ảnh .

 

Anh để cho chính ngắm thôi, chứ cho những đàn ông khác xem.

 

Hàn Văn Dục đem chiếc khung ảnh bày sẵn cất tủ. Khi về phía Mộc Nghiên, đôi mày giãn : "Tối nay em tiết ? Tan học đến đón em nhé?"

 

"Ở tòa Huệ Nhân." Mộc Nghiên .

 

Hàn Văn Dục: "Phòng 221 em?"

 

"Hửm?" Mộc Nghiên còn tự xem thời khóa biểu, cũng ngẩng đầu tờ thời khóa biểu in , phát hiện đúng: "Sao ?"

 

"Về những chuyện liên quan đến em, chỉ cần bấm ngón tay tính một cái." Hàn Văn Dục nhếch môi: "Là ngay."

 

Dương Phi đang chơi game, Hàn Văn Dục thì thầm tặc lưỡi một cái.

 

Cũng chẳng là ai nữa, cứ mặt dày canh chừng Mộc Nghiên, ghi chép từng tiết một xem cô học ở , kiên trì ghi chép suốt hơn nửa tháng trời mới lập một tờ thời khóa biểu chỉnh.

 

Mộc Nghiên , trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc: "Thật ?"

 

"Tất nhiên ." Hàn Văn Dục chẳng hề thấy chột , chỉ là khi đối mắt với cô, luôn kìm mà mỉm , vẻ mặt đầy dịu dàng: "Tối đến đón em, đưa em phố mua đồ ăn."

 

"Vâng."

 

......

 

Mộc Nghiên lên lớp, Hàn Văn Dục ăn cơm xong bắt đầu chải chuốt bản .

 

Sấy tóc, tạo kiểu cũng mất nửa tiếng đồng hồ, quần áo nhất định sạch sẽ chỉnh tề, còn ngửi xem thơm , là mùi thơm thanh khiết chứ là mùi nước hoa phô trương.

 

Nếu trông sẽ vẻ đắn.

 

Hàn Văn Dục sửa soạn xong, đeo chiếc đồng hồ thể thao, đôi giày vải. Anh chạm nhẹ mặt đồng hồ, lập tức hiện ảnh của Mộc Nghiên, khiến vô cùng hài lòng.

 

Hàn Văn Dục thu dọn quần áo và giày dép của để sang một bên, đưa một chiếc thẻ cho Trần Nhất Mậu: "Mai ông lấy chuyển phát nhanh thì tiện tay mang quần áo của qua tiệm giặt là sát vách nhé, thẻ nạp tiền , ông cũng mang đồ của ông giặt cùng luôn ."

 

Đám con trai phần lớn đều lười nhác, quần áo tất vớ giặt thường xuyên.

 

Cả phòng ký túc chắc chỉ Cố Minh Trạch là giặt quần áo chăm chỉ nhất, còn Hàn Văn Dục thì thiếu tiền nên mang thẳng tiệm giặt là, còn Trần Nhất Mậu và Dương Phi thì đợi đến lúc còn gì mặc nữa mới đem giặt một thể.

 

Trần Nhất Mậu thấy dùng ké miễn phí thì lập tức đặt điện thoại xuống : "Được luôn, mai đảm bảo mang , mang cả giày nữa nhé?"

 

Giày của đến đen sì , thật sự là chẳng giặt.

 

"Được, nhưng ông lấy về giúp nhé, thời gian , cũng để Mộc Nghiên thấy." Hàn Văn Dục .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-782.html.]

 

"Chuyện nhỏ, cứ để lo." Trần Nhất Mậu cất thẻ : " bảo đảm sẽ ảnh hưởng đến hình tượng trai rạng rỡ trai của Hàn thiếu !"

 

Hàn Văn Dục đồng hồ: "Không kịp , đón bạn gái đây."

 

Nói vội vàng khỏi cửa.

 

Trước khi đón Mộc Nghiên, Hàn Văn Dục đến cổng phía Bắc mua sữa. Anh bảo bà chủ hâm nóng mới mang , lên tầng hai đợi Mộc Nghiên tan học.

 

"Reng reng reng—"

 

Tiếng chuông tan học vang lên.

 

Sinh viên lục tục khỏi phòng học.

 

Ánh mắt Hàn Văn Dục dõi theo.

 

Những sinh viên khỏi phòng học thấy Lục Văn Dục (Hàn Văn Dục) thì chút ngạc nhiên nhỏ. Trước đây đúng là thường xuyên thấy Hàn Văn Dục đến đón Mộc Nghiên, đó hình như hai cãi chia tay .

 

Chuyện giữa Hàn Văn Dục và Mộc Nghiên hình như luôn là Hàn Văn Dục chủ động. Trước ngày nào cũng đến đợi ngoài phòng học, Mộc Nghiên thèm đếm xỉa đều tùy tâm trạng. Nghe chia tay , lầu dầm mưa đợi lâu.

 

Mọi dồn ánh mắt bó hoa nhỏ tay Hàn Văn Dục. Trên con đường tới trường, gặp sinh viên bày sạp bán hoa, thấy bán hoa tươi nên mua một bó nhỏ, hy vọng thể dỗ dành cô một chút.

 

Vì là bán cho sinh viên nên giá đắt, chỉ mười hai tệ, nhưng gói tâm, còn đèn led mắt và điểm xuyết thêm hoa baby.

 

Thấy , tránh khỏi xì xào bàn tán:

 

"Nghe chia tay mà, đây là cầu xin ?"

 

"Tính cách của Mộc Nghiên qua là dễ chiều , chia tay chắc chắn sẽ , chừng còn chẳng thèm nể mặt nữa cơ."

 

"Trời ơi, chắc là lòng đen tối , thấy đại soái ca như Hàn Văn Dục ngược đãi mà trong lòng bỗng thấy cân bằng ghê."

 

"Nán xem chút , để trị cái bệnh não yêu đương của bà."

 

......

 

Các bạn học trong lớp đều vô cùng ăn ý, chậm bước , còn ở lối lên xuống cầu thang.

 

Nhất là những bạn nam trong lớp ý đồ với Mộc Nghiên thì càng xem cho bằng .

 

Lúc Mộc Nghiên ở bên Hàn Văn Dục, bọn họ còn thấy uất ức lắm.

 

Thằng nhóc đúng là nhanh tay thật!

 

Đáng đời ngược!

 

Từng sinh viên , Hàn Văn Dục vẫn nhúc nhích, cho đến khi thấy bóng dáng rạng rỡ , mặt lập tức nở nụ , tiến lên phía .

 

Phải Hàn Văn Dục cũng là một nhân vật tiếng ở khoa Máy tính, dẫu hồi quân dịch, cũng là đại soái ca cởi mở các chị khóa nhắm tới.

 

Lúc chắc chắn là rạng rỡ trai, hơn nữa chiều cao lý tưởng, thanh tú nổi bật.

 

Thế nhưng đụng Mộc Nghiên, thường xuyên va bức tường băng, chẳng nhận vẻ mặt t.ử tế nào.

 

Họ thấy Mộc Nghiên thì nhao nhao sang, chờ xem kịch , đối xử với Hàn Văn Dục như thế nào giữa thanh thiên bạch nhật.

 

Là ngó lơ? Hay là lạnh lùng đối mặt, là sẽ cãi một trận?

 

Trước bao con mắt tò mò, Hàn Văn Dục tới mặt Mộc Nghiên, đưa bó hoa tươi tay cho cô, giọng dịu dàng: "Em vất vả ."

 

 

Loading...