Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 789
Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô còn cong cong khóe môi, mắt mày cong cong, trong ánh mắt tràn ngập sự ngọt ngào.
Bất ngờ hôn, đầu óc Hàn Văn Dục ban đầu chút choáng váng, đó giống như một đứa trẻ cho một viên kẹo, ngọt đến tận tâm can, ánh mắt chứa chan tình cảm pha chút si mê cô thề thốt: "Anh nhất định sẽ nỗ lực, nhất định mua cho em chiếc nhẫn kim cương lớn nhất!"
"Được ~~"
Chương 344 Bạn trai lụy tình của nữ phụ pháo hôi hoa khôi (9)
Lúc Mã Yến gặp bạn học cấp ba, Mộc Nghiên dậy sớm trang điểm tóc cho cô , còn tặng cô một thỏi son mới.
Lúc đầu cô nhận, nhưng Mộc Nghiên nhiều thỏi, dùng hết thì lãng phí, nên cô vô cùng vui vẻ nhận lấy.
Lúc hai xuống lầu, Hàn Văn Dục đang đợi Mộc Nghiên lầu, thấy Mã Yến còn một câu: "Nghiên Nghiên vẽ kiểu trang điểm , trông đặc biệt tự nhiên."
Anh khen Mã Yến xinh , mà là chân thành tán thưởng Mộc Nghiên.
Dù thì bạn gái cái gì cũng cả.
Nhờ phúc của Mộc Nghiên, Hàn Văn Dục cũng tiện tay mua thêm một suất bữa sáng cho Mã Yến.
Sau khi Mã Yến hẹn hò, Hàn Văn Dục liền cùng Mộc Nghiên khỏi cổng trường, hai định dạo trung tâm thương mại ngoài trường, tiện thể ăn một bữa cơm, xem một bộ phim.
Thực Hàn Văn Dục thích nhất vẫn là cùng Mộc Nghiên trong khách sạn xem phim, hai thể cùng giường, cô rúc lòng , vô cùng tin tưởng và ỷ mà ôm lấy .
Thỉnh thoảng cô còn thể hôn cô mấy cái, đúng là hạnh phúc đến mức cả như đang lơ lửng trung.
Ban ngày ban mặt mà rủ Mộc Nghiên khách sạn thuê phòng xem phim, Hàn Văn Dục mở miệng nổi, như trông vẻ đàng hoàng lắm, mặt cô vẫn giữ gìn hình tượng.
Không thể khách sạn thì chỉ thể trung tâm thương mại dạo phố, rạp chiếu phim xem phim thôi.
Lúc dạo phố, Hàn Văn Dục thấy cái gì cũng mua cho Mộc Nghiên, mua quần áo, mua giày, mua đủ thứ đồ kỳ hình dị dạng cho cô, hai cửa hàng phụ kiện mua mũ đôi.
"Đội thử cái xem ?"
"Cái đấy."
"Mua cái nhé?"
.......
Hàn Văn Dục thấy Mộc Nghiên đội lên trông xinh xắn, hận thể lập tức móc điện thoại thanh toán ngay, vẫn là cô ngăn , lấy bản nam cho cũng đội thử xem .
"Anh đội lên trông quan trọng, quan trọng là em ." Hàn Văn Dục .
Anh tuy , nhưng lúc Mộc Nghiên đội mũ cho , lập tức nhướng mày rộ lên, cúi xuống tranh thủ hôn cô.
Mộc Nghiên đỏ mặt, lập tức liếc xung quanh một lượt.
Cách đó xa một nhân viên bán hàng, ước chừng là thấy , Mộc Nghiên thấy cô vội vã .
Hàn Văn Dục còn oang oang : "Ai quen chúng mà?"
Ý của câu chính là thể tùy tiện hôn.
"Đồ mặt dày." Mộc Nghiên bỏ một câu.
"Hì hì hì ——" Hàn Văn Dục híp mắt cầm mũ đuổi theo, nắm lấy tay cô, "Chúng mua thêm cái khăn quàng cổ nữa ? Trời sắp lạnh , mua cho em."
Mộc Nghiên ở đây bia đỡ đạn cho .
Sau khi thanh toán xong, cô cầm mũ bước ngoài, Hàn Văn Dục đuổi theo, cô liền chụp mũ lên đầu .
Chiếc mũ màu đen, trông chút ngầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-789.html.]
Hai đùa giỡn qua , đáy mắt Mộc Nghiên mang theo nụ vui vẻ, Hàn Văn Dục ôm lấy cô, về phía rạp chiếu phim.
Rạp chiếu phim là một địa điểm hẹn hò lý tưởng.
Mộc Nghiên sẽ tựa đầu vai Hàn Văn Dục, còn nắm tay , mười ngón tay đan .
Một bộ phim kết thúc, Hàn Văn Dục bảo xem , rời khỏi rạp mua ngay một vé lượt khác, còn cố tình chọn suất chiếu vắng , ở hàng ghế .
"Suất chẳng hai ngày xem ?" Mộc Nghiên .
Hàn Văn Dục dắt cô : "Làm gì ?"
"Sao ?" Mộc Nghiên nhớ rõ.
"Anh xem nữa, xem cùng mà ——" Hàn Văn Dục bắt đầu nũng, ngừng dắt cô trong.
Hai xuống, phim bắt đầu chiếu.
Trời tối om om, thuận tiện cho Hàn Văn Dục mấy chuyện lén lút.
Nói chung chỉ tóm gọn trong hai chữ: Kích thích!
Buổi tối.
Hai ăn một bữa cơm, từ trung tâm thương mại trở về, nắm tay tản bộ trong khuôn viên trường.
Hàn Văn Dục giơ tay xem giờ, giao diện chiếc đồng hồ thể thao hiện chính là ảnh của Mộc Nghiên, nhếch môi: "Mới tám giờ rưỡi."
Những ngày tháng ở bên cô, chỉ thời gian trôi chậm một chút.
Cảm giác đó, đại khái là giống như lúc tỉnh dậy, phát hiện vẫn thể nướng thêm một lát nữa, một cảm giác mãn nguyện và thầm vui sướng.
Hai tản bộ con đường nhỏ, Mộc Nghiên thấy chiếc ghế gỗ một đang : "Mã Yến?"
Vừa dứt lời, bóng đó lập tức lưng với họ, cúi đầu lời nào.
Mộc Nghiên tới, phát hiện đúng là Mã Yến thật, cô thấy đối phương tâm trạng sa sút liền lên tiếng hỏi thăm: "Cậu thế?"
"Có chứ." Mã Yến vốn dĩ tỏ kiên cường một chút, còn cố nặn nụ , kết quả nụ còn khó coi hơn cả , cô "oa" một tiếng rống lên, "Tớ thất tình , mối tình đầu của tớ cứ thế mà tiêu tùng ."
Hàn Văn Dục thấy cô t.h.ả.m quá, liền bất bình : "Yêu một ngày chia tay ? Cái loại đàn ông gì ?! Thật là mặt cánh đàn ông chúng !"
"Không ——" Mã Yến sụt sùi, càng t.h.ả.m hơn, "Vẫn yêu, thích , còn dẫn cô theo nữa, bắt tớ hướng dẫn viên du lịch, tối nay bọn họ còn ăn cơm cùng , bỏ mặc tớ một ."
Mộc Nghiên nhíu mày.
Hàn Văn Dục sầm mặt: "Chuyện đúng là quá đáng thật!"
"Chỉ là một phù hợp thôi mà." Mộc Nghiên xuống bên cạnh cô , lên tiếng an ủi, "Hôm nay thật sự xinh , chỉ là xứng thôi, tương lai còn hơn, chuyện là gì ?"
"Oa oa ——" Mã Yến nhào tới ôm chầm lấy Mộc Nghiên, nức nở.
Cô buồn lắm luôn .
Hàn Văn Dục thấy bạn gái ôm như , bất kể là nam nữ đều mấy vui vẻ, nhưng Mã Yến thực sự quá t.h.ả.m, chỉ thể yên tại chỗ chờ đợi.
Mộc Nghiên bảo Hàn Văn Dục mua chút nước, Mã Yến vẫn ăn cơm, cô bảo mua chút đồ ăn.
Lúc , tâm trạng của Mã Yến hơn nhiều, Mộc Nghiên đưa sữa và bánh ngọt cho cô , cô ăn chuyện, kể là những chuyện xưa cũ.
Sự mập mờ trong ký ức của cô và sự bụng của bạn đối với cô .