Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 795
Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:20:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Văn Dục: "Tất nhiên, xin là bạn gái tha thứ ngay, cô xin là cũng tha thứ mà, nếu cứ chiến tranh lạnh, chẳng ai ngủ ."
Dương Phi: "Nếu lỡ tha thứ thì ?"
Mất mặt quá còn gì.
Hàn Văn Dục trầm ngâm một lát: "Chắc là nhỉ? Hay là, cứ hôn nhiều ?"
Theo kinh nghiệm của thì là , chuyện gì mà một nụ hôn giải quyết , nếu thực sự , thì hai cái.
Trần Nhất Mậu xoa xoa cánh tay: "Thật là sến súa, con ch.ó độc như thấy chua quá mất."
Hàn Văn Dục , cất giày xong, định mang cho Chân Kiều, khi còn tới bên cạnh Dương Phi, cúi nhỏ tai : "Không chuyện gì lớn lao , theo kinh nghiệm của , cứ hôn nhiều , càng hôn tình cảm càng ."
Hàn Văn Dục thực sự cảm thấy như .
Trước đây tình cảm của và Chân Kiều cũng đến thế, hai ngày một trận cãi nhỏ ba ngày một trận cãi lớn, luôn thấy lo âu mất, Chân Kiều còn thường xuyên tức giận.
Sự khác biệt ở ?
Anh vắt óc suy nghĩ, còn một bản tổng kết, đó chính là: Trước đây hôn môi, hiện tại mỗi ngày đều hôn môi! Thậm chí thường xuyên hôn kiểu Pháp.
Nên tình cảm mới lên.
Dương Phi bán tín bán nghi, nhưng tình cảm của Hàn Văn Dục và Chân Kiều quả thực .
"Tin em , kinh nghiệm của em dồi dào lắm." Hàn Văn Dục để câu mới gọi điện cho Chân Kiều, thư viện đón cô.
Lúc Chân Kiều xuống lầu, liền thấy Hàn Văn Dục mua một bó hoa, mỉm tới đưa cho cô.
Anh luôn tạo một vài bất ngờ nhỏ, đường đến đón cô, luôn mang theo thứ gì đó, khi thì là ly sữa nóng, khi thì là miếng bánh ngọt nhỏ, khi thì là món quà nhỏ mua.
Hoa tươi là thể thiếu, một tuần luôn nhận vài .
"Cảm ơn nhé~~~" Chân Kiều hề cụt hứng, đón lấy xem, mỉm , "Hoa hồng nhiều đầu ? Loại thể nuôi một thời gian dài đấy."
Hàn Văn Dục nắm lấy tay cô.
Chân Kiều: "Chúng đến sân tập một chuyến."
"Đến đó gì?" Hàn Văn Dục hỏi.
Sân tập quá đông , tiện hôn , bọn họ thường là đến rừng cây nhỏ hoặc rừng trúc, nhân lúc ai, lén lút "gặm" vài cái cho đỡ thèm.
Sân tập là , cũng tiện hôn mà, vạn nhất chụp lén đăng lên diễn đàn, danh tiếng của bạn gái sẽ ảnh hưởng, dù Chân Kiều hiện tại cũng là một blogger , còn ít fan nữa.
Chân Kiều: "Có một chị khóa nhờ em vẽ avatar đôi, vài vấn đề nhỏ cần sửa , hẹn chị gặp mặt trao đổi."
Hàn Văn Dục hiểu.
Sự nghiệp nhỏ của Chân Kiều đang lên như diều gặp gió, phí vẽ avatar đôi hề thấp, nhưng tìm đến cô mà ít.
Trên sân tập.
Chị khóa đợi sẵn t.h.ả.m cỏ , Chân Kiều tới, hai cứ thế trao đổi với .
Hàn Văn Dục bên cạnh, lén lấy điện thoại , chụp ảnh Chân Kiều, vì quên tắt đèn flash, nên đèn lóe lên một cái, cả hai đều qua.
"Ngại quá, đang chụp bạn gái thôi." Hàn Văn Dục giải thích, thói quen ghi trạng thái của Chân Kiều, khi chơi sẽ dùng máy ảnh ghi , máy ảnh thì dùng điện thoại ghi .
Chị khóa cũng , chị Chân Kiều: "Chị cuối cùng cũng cảm giác nên lời trong tranh của em là gì ."
Chân Kiều nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-795.html.]
Chị khóa : "Là niềm hạnh phúc ẩn chứa bên trong, nhân vật em vẽ luôn khiến chị một cảm giác thoải mái khó tả, những yếu tố ngọt ngào ."
Mà ai cũng đều hướng tới những điều hạnh phúc.
Nói xong, chị khóa Hàn Văn Dục Chân Kiều: "Tình cảm của hai đứa thật quá."
Vừa tình cảm của bọn họ , Hàn Văn Dục liền nở nụ , chính là vui sướng.
Chân Kiều cuối cùng giảm giá hai mươi phần trăm cho chị khóa , khi gửi hình thì quét mã thanh toán, thêm một khoản thu nhập.
Cùng lúc đó, trời dần tối, đèn lớn sân tập tắt, những dạo sân tập lục tục rời .
Hàn Văn Dục thì .
Anh vốn dĩ kéo Chân Kiều ngoài, nhưng quá đông, đường trường quá nhiều .
Hàn Văn Dục xoay một cái, kéo Chân Kiều tới phía khán đài.
Nơi đủ kín đáo, bên là phòng tập nhảy và các loại thiết thể thao, lúc một bóng nào.
"Đến đây gì?" Chân Kiều lời còn dứt, liền nhẹ nhàng đẩy lên tường, Hàn Văn Dục chống hai tay ở hai bên cô, bao vây lấy cô.
Chiều cao của Chân Kiều vặn một mét bảy, tuyệt đối thấp, nhưng Hàn Văn Dục cao ráo chân dài, cô vẫn cúi đầu.
Cô khía cạnh bá đạo của , ngẩng đầu: "Anh định gì đây?"
Chẳng tặng giày cho cô ?
Chẳng lẽ còn món quà gì nữa?
Đèn sân tập tắt, phía khán đài càng thêm mờ tối, Hàn Văn Dục mà thể rõ chuẩn xác đôi môi mọng nước quyến rũ của cô, l.i.ế.m l.i.ế.m môi, dựa sát về phía cô, kéo dài giọng : "Hôm nay chẳng vẫn hôn ?"
Mỗi ngày đều hôn mà.
Chân Kiều: "......"
Cô còn tưởng định gì, đột ngột kéo cô khán đài.
Hàn Văn Dục càng lúc càng phấn khích: " , đúng ?"
Mau hôn hôn nào.
Chân Kiều trêu chọc một chút, giơ tay lên bịt c.h.ặ.t đôi môi của , cô thậm chí cần lời từ chối, mắt Hàn Văn Dục trợn tròn, cái đuôi vô hình lưng dựng lên, còn căng cứng, chắc chắn là lông xù lên , trông lộn xộn.
Tại như ?
Đối xử với như ?!
"Bỏ tay xuống ." Hàn Văn Dục tiên là lời ngon tiếng ngọt với cô, mang theo chút dỗ dành, "Em như lợi cho việc bồi dưỡng tình cảm của chúng ."
Tay Chân Kiều cử động một cái, tay cũng bịt lên luôn.
Hàn Văn Dục: "!!!"
Cô ý gì đây?
Ý gì hả?!
Cái đuôi lưng Hàn Văn Dục hận thể dựng ngược lên, đập mạnh xuống đất, chú "chó Golden trung thành" phẫn nộ, cuối cùng hóa thành ủy khuất, đôi mắt đen thanh lãnh nheo nheo , cứ thế Chân Kiều, dường như đang : Chắc chắn đối xử với như ? Đối xử với như ?
Chân Kiều chịu nổi ánh mắt chú ý của , buông một bàn tay , định che mắt .
Hàn Văn Dục nắm lấy tay cô, siết trong lòng bàn tay, tiếp tục áp sát về phía cô, chằm chằm cô, từng chữ từng chữ rặn từ kẽ răng: "Đối xử với như ? Cứ thế tổn thương trái tim ."