Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 818

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:28:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Điểm xuất phát của hơn quá nhiều, mỗi ngày còn nỗ lực như , bận rộn như . thi đỗ trường dễ dàng, bò ngoài càng dễ dàng, nên như thế ."

 

......

 

Chương 359 Bạn trai não yêu đương của nữ phụ hoa khôi pháo hôi (24)

 

Cố Minh Triết, đây hiếm khi thời gian cùng Triệu Thi Nhu, khi chia tay đợi lầu ký túc xá nữ suốt mấy ngày.

 

Triệu Thi Nhu trốn tránh , mãi xuống gặp mặt.

 

Cô thừa nhận lòng mềm yếu nhu nhược, gặp sẽ cho cả hai.

 

Cố Minh Triết dù cũng là tài t.ử tiếng trong khoa bọn họ, chuyện nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi.

 

Trần Nhất Mậu lắc đầu : "Không ngờ Triệu Thi Nhu tính tình thế mà việc dứt khoát tuyệt tình nhỉ?"

 

Dương Phi và cô bạn gái vẫn đang trong giai đoạn nhằng nhẵng, dứt hẳn.

 

Triệu Thi Nhu là cho Cố Minh Triết lấy một cơ hội nào.

 

Hàn Văn Dục nên gì, mấy ngày nay khi tìm Mộc Nghiên, thấy một Cố Minh Triết uể oải sa sút, khó tránh khỏi nảy sinh lòng đồng cảm, thở dài một tiếng: "Haiz ——"

 

"Lúc Mộc Nghiên cãi với ông dữ dội như thế, cứ ngỡ loạn đủ căng , đủ cho ông khổ sở, giờ thấy Cố Minh Triết còn t.h.ả.m hơn?" Trần Nhất Mậu Hàn Văn Dục .

 

Nghe , Hàn Văn Dục lập tức phản bác: "Chúng loạn khi nào? Chúng gọi đó là mài giũa, cả hai đều là đầu yêu đương, chắc chắn cần mài giũa ."

 

Anh tuyệt đối để khác Mộc Nghiên một câu .

 

Trần Nhất Mậu im lặng.

 

Lúc đầu Mộc Nghiên tính khí cũng lớn lắm mà? Đòi chia tay mấy bận, Hàn Văn Dục ngày nào cũng lỳ lầu ký túc xá nữ "liếm cẩu", t.h.ả.m hại vô cùng.

 

Hàn Văn Dục thấy gì, tiếp tục nâng cao tông giọng nhấn mạnh: "Bạn gái tính tình , lý lẽ, tâm thiện, chẳng t.h.ả.m tí nào cả, mỗi ngày đều hạnh phúc đến mức bay lên đây !"

 

Nói bậy bạ gì thế?

 

Anh đang hạnh phúc lắm đấy!

 

Trần Nhất Mậu: "......"

 

Thực lo lắng nhất chính là Hàn Văn Dục.

 

Ba trong ký túc xá yêu đương, hai đòi chia tay, nhưng Cố Minh Triết rõ ràng là dùng lý trí để yêu, là kiểu vì sự nghiệp, Dương Phi thì trưởng thành, duy chỉ thiếu gia Hàn Văn Dục là dùng mạng để yêu.

 

Nếu Mộc Nghiên mà chia tay với , ước chừng sẽ xảy chuyện gì nữa, dù cũng là "chiến thần thuần ái" chính hiệu, thuần khiết thể thuần khiết hơn.

 

Dương Phi và bạn gái lôi thôi kéo dài, cuối cùng học kỳ hai năm thứ hai cũng cắt đứt liên lạc, chuyện cũng gì, Cố Minh Triết từ khi chia tay, tính tình đổi nhiều.

 

Anh trở nên trầm mặc ít hơn, thường xuyên về ngủ đêm, các kỳ nghỉ đông hè thì thêm ở các công ty lớn, cả toát khí chất " lạ chớ gần", tính cách khó đoán, càng khó chung sống hơn.

 

Tuy nhiên, Cố Minh Triết trưởng thành nhanh, điều kiện kinh tế lên trông thấy bằng mắt thường, ngày càng cảm giác của một "tinh ".

 

đây đổi lớn nhất trong ký túc xá của họ, Hàn Văn Dục mới là trưởng thành với tốc độ phi mã.

 

Năm nhất Hàn thị thực tập, theo chân ông cụ Hàn và cha Hàn đủ loại nơi tiếp khách, mới lộ diện thương trường, năm hai nhóm dự án, tham gia dự án, năm ba bắt đầu tự thử nghiệm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-818.html.]

Cái dáng vẻ chơi bời lêu lổng, cà lơ phất phơ dần thu liễm, tài năng bắt đầu bộc lộ.

 

Hàn Văn Dục chỉ khi trở về ký túc xá mới thể trút bỏ gánh nặng, thỉnh thoảng vui đùa cùng bạn bè.

 

Kết thúc năm thứ ba, đối mặt với vấn đề thực tập.

 

Cố Minh Triết đương nhiên cần lo lắng, sớm nhận lời mời từ vài công ty lớn, giá thù lao đối phương đưa hề thấp, lo vấn đề việc .

 

Ngược là Trần Nhất Mậu và Dương Phi.

 

Hai , một chơi game sống qua ngày, một ngoài yêu đương thì chỉ dạo quanh các câu lạc bộ, đến lúc thực tập là cả lũ ngớ .

 

Lo lắng đến mức ngủ .

 

Tại thành phố T rộng lớn , một viên gạch ném xuống cũng thể trúng một sinh viên cử nhân, mặc dù họ học trường trọng điểm, nhưng chắc tác dụng, nhất là năm nay tình hình việc nghiêm trọng, mấy lạc quan.

 

Hai liên tiếp nộp vài bản sơ yếu lý lịch đều kết quả, lo lắng đến mức trằn trọc cả đêm.

 

Trần Nhất Mậu mạng cũng chơi game nữa, cùng Dương Phi mặt đối mặt, liên tục thở dài.

 

"Mở cửa cho với." Giọng của Hàn Văn Dục vang lên bên ngoài.

 

Trần Nhất Mậu dậy mở cửa.

 

"Này ——" Hàn Văn Dục đưa cái túi tay qua.

 

Dương Phi ngửi thấy mùi thơm, bụng kêu ọc ọc, tâm trạng dù mấy nhưng vẫn : "Cảm ơn thiếu gia Hàn nhé, ăn cơm tối."

 

Cậu mở túi xem, cá hồi tươi rói, sò đỏ, tôm ngọt lớn, gan ngỗng.....

 

"Đây là sashimi ?" Trần Nhất Mậu cũng ghé đầu xem.

 

Hàn Văn Dục từ khi ở công ty, buổi tối thường xuyên ngoài tiếp khách, thỉnh thoảng mang đồ ăn đêm về cho bọn họ, nhưng thường là đồ nướng hoặc đồ chín, sashimi thì là đầu.

 

Nhìn bao bì là thấy cao cấp , khiến bọn họ lúng túng hẳn, trông chẳng khác nào mấy đứa nhà quê.

 

" ," Hàn Văn Dục thẳng, "Chỗ chất lượng cực kỳ , vốn dĩ mua cho bạn gái, cô chút việc studio , đường mua bánh kếp ăn no , nên mang lên cho hai ông , lát nữa đá tan ăn ngon ."

 

"Thật quá ——" Trần Nhất Mậu thốt lên cảm thán.

 

Không chỉ cảm thán vận may của họ khi gặp bạn cùng phòng như , mà còn cảm thán sự định trong tình cảm của Hàn Văn Dục và Mộc Nghiên.

 

Sau khi Dương Phi vượt qua cú sốc chia tay, cùng Trần Nhất Mậu lo lắng nếu Hàn Văn Dục và Mộc Nghiên mà chia tay thì sẽ thế nào, vị đại thiếu gia ước chừng khó mà chịu đựng nổi.

 

Kết quả là một năm hai năm, hai những chia tay, tình cảm vẫn như cũ, đến cả cãi cũng từng , hơn nữa sự nghiệp của cả hai đều thăng tiến vù vù.

 

Nghe Mộc Nghiên bây giờ là họa sĩ minh họa chút danh tiếng , phí thuê cao ngất ngưởng, còn cửa hàng trực tuyến riêng, bên studio cũng nhận vài thực tập sinh.

 

Mỗi dịp nghỉ đông hè lễ tết, Hàn Văn Dục còn đưa Mộc Nghiên du lịch, về mang quà cho họ.

 

Người là yêu đương sự nghiệp đều trễ nải, ngược là họ, cùng một trường đại học, cùng một ký túc xá, họ thật sự là quá thất bại .

 

Dương Phi rõ ràng cũng nghĩ giống Trần Nhất Mậu, cầm đũa miếng cá hồi chất lượng thượng hạng, nhất thời khẩu vị giảm một nửa.

 

"Sao thế?" Hàn Văn Dục thấy họ tâm sự nặng nề.

 

 

Loading...