Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 224: Không Ra Được
Cập nhật lúc: 2026-04-26 18:13:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại hán cũng tức giận, lau miệng, đ.á.n.h giá Vân Sở Sở, ánh mắt đó giống như đang đ.á.n.h giá hàng hóa , khiến nàng thoải mái.
Vân Sở Sở lúc trong lòng đang nghĩ, những ở đây đồ ăn, là ăn thịt nàng chứ.
“Ngươi từ bên ngoài , chắc hẳn linh thạch chứ, lão phu dùng bảo bối đổi cho ngươi ?”
Nằm ngoài dự đoán là, đại hán ôn hòa hỏi nàng.
Vân Sở Sở trong lòng buông lỏng, ăn thịt là , hại nàng giật nảy .
Nàng nhíu mày : “Tiền bối, vãn bối quả thực là từ bên ngoài , chỉ là vãn bối cũng bao nhiêu linh thạch, còn hơn một ngàn khối thôi. Vừa nãy đại gia , thì , nơi linh khí, vãn bối đổi linh thạch cho tiền bối, vãn bối linh thạch dùng, ?”
Đại hán sắc mặt biến đổi, quét mắt túi trữ vật bên hông Vân Sở Sở, Vân Sở Sở chỉ thấy hoa mắt, túi trữ vật bên hông nàng xuất hiện trong tay đại hán.
Sắc mặt Vân Sở Sở cũng biến đổi, đại hán nãy nếu g.i.ế.c nàng, nàng mất mạng .
Đại hán mặc kệ tất cả dùng thần thức chuẩn xóa bỏ thần thức lạc ấn túi trữ vật, kết quả túi trữ vật căn bản thần thức lạc ấn, kỳ quái liếc Vân Sở Sở, đó thần thức tiến túi trữ vật tra xét.
Quả nhiên bên trong đồ vật gì đáng giá, giống như Vân Sở Sở , chỉ hơn một ngàn khối linh thạch, vài thanh hạ phẩm linh khí, và một ít hạ phẩm đan d.ư.ợ.c.
Túi trữ vật vẫn là chuẩn trong gian, túi trữ vật đó áo choàng lùn lấy , trả cho nàng.
Nàng nhiều đều nhắm Độn Địa Phù của nàng, đều đến cướp của nàng, cho nên nàng chuẩn một túi trữ vật, nhận chủ cứ thế treo bên hông.
Nhận chủ cướp , chắc chắn xóa bỏ thần thức lạc ấn bên , như sẽ tổn thương đến thần hồn của nàng, nàng mới ngu ngốc như nhận chủ, đồ trong túi trữ vật nhiều, đáng giá, lấy cũng .
Đại hán đầy mắt chê bai, ngờ lão thái bà qua đó một phát chộp lấy, lấy hết linh thạch trong túi trữ vật, mới ném túi trữ vật cho Vân Sở Sở.
“Tiểu nữ oa, ngươi ở đây khao khát linh thạch đến mức nào , vẫn là để a bà giúp ngươi giữ .”
Trắng trợn cướp linh thạch của nàng như , nàng thể ? Nàng chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu.
Đại hán thấy linh thạch đến tay mất, hừ lạnh một tiếng với lão thái bà, liền rời khỏi phòng, khỏi cửa còn đầu Vân Sở Sở một cái.
Trong ánh mắt mang theo sự đồng tình và thương hại.
Vân Sở Sở hiểu nổi sự đồng tình và thương hại đó là vì cớ gì.
“A bà, đến đây thật sự ?”
Vân Sở Sở giả vờ một bộ dạng bất đắc dĩ hỏi lão thái bà.
Lão thái bà lúc trong tay nắm một viên linh thạch, đang tham lam hấp thu, bà mở mắt Vân Sở Sở một cái : “Lão là tu vi Hóa Thần đều thể ngoài, ngươi một tiểu Trúc Cơ còn thể ?”
Vân Sở Sở cẩn thận suy nghĩ lời lão thái bà , bà là thể ngoài, là khả năng ngoài, chắc hẳn là cách ngoài.
Chắc hẳn khó.
Nàng hỏi: “A bà, nếu ngoài thì thế nào mới thể ngoài?”
Lão thái bà mất kiên nhẫn liếc nàng một cái: “Đến đây thì đừng hòng ngoài, với tu vi của ngươi, lẽ nào ngươi còn thể chọc thủng bầu trời .”
Chọc thủng bầu trời, ý là xé rách gian?
Giống như lúc Đế Huyền khỏi bí cảnh đó , hai tay xé một cái, xé bầu trời một lỗ hổng, từ đó ngoài.
Vân Sở Sở hít ngược một ngụm khí lạnh, thảo nào lão thái bà đừng hòng ngoài, bà Hóa Thần đều thể xé rách gian , nàng một tiểu Trúc Cơ quả thực cách nào.
nàng cách, nghĩa là Tiểu Phượng Hoàng cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-o-tu-tien-gioi-lieu-mang-cay-cuoc/chuong-224-khong-ra-duoc.html.]
Tiểu Phượng Hoàng thăng cấp lên ngũ giai xong, với sức mạnh của nó phá vỡ gian chắc hẳn thành vấn đề.
Bởi vì thể lực của Tiểu Phượng Hoàng là tiên lực chứ linh lực.
Chỉ là Tiểu Phượng Hoàng khi nào mới thăng cấp xong?
Vậy nàng cứ an tâm ở đây chờ đợi , đợi Tiểu Phượng Hoàng thăng cấp xong tính tiếp.
Vân Sở Sở một bộ dạng dọa sợ, nàng ngoan ngoãn gật đầu, : “Cảm ơn a bà, vãn bối , vãn bối quấy rầy nữa, cáo từ.”
Vân Sở Sở xong, nhanh ch.óng ngoài cửa.
Lão thái bà lấy linh thạch của nàng, ngăn cản nàng, chỉ nhạo một tiếng với bóng lưng của nàng, liền để ý đến nàng nữa, tham lam hấp thu những linh thạch đó.
Có linh thạch liền tha cho nàng, dù nàng cũng thoát khỏi lòng bàn tay của trong thôn.
Lão thái bà thoải mái thở dài một tiếng, lâu lắm hấp thu linh khí, linh lực tinh thuần tiến cơ thể, khiến cơ thể bà như nắng hạn gặp mưa rào.
Vân Sở Sở ngoài, một bộ dạng ủ rũ cụp đuôi về phía ngoài thôn, nàng chắc chắn sẽ cư trú ở thôn , cư trú ở đây, chắc chắn đều là tu vi cao, nàng một tiểu Trúc Cơ ai che chở, sợ bọn họ ăn đến xương cốt cũng còn.
Chỉ cần khỏi đây, tùy tiện tìm một chỗ tiến gian, chờ đợi là .
Tuy nhiên nàng còn ngoài, phía một phụ nhân trung niên chạy tới, bà gọi Vân Sở Sở .
“Tiểu cô nương ?”
Vân Sở Sở đầu, bà một cái : “Vãn bối ngoài tìm chút đồ ăn, linh thạch của vãn bối a bà giữ, bà bây giờ đang tu luyện, bụng vãn bối đói cồn cào, liền ngoài tìm chút đồ ăn.”
Vân Sở Sở mặt đỏ tim đập , còn một bộ dạng tủi đáng thương.
Phụ nhân dáng vẻ của nàng, một bộ biểu cảm quả nhiên là thế, bà bụng : “Ra khỏi đây rẽ trái, cách hơn một trăm dặm một cánh rừng, ở đó chắc hẳn tìm đồ ăn, ngươi mau ch.óng ngoài .”
Ánh mắt Vân Sở Sở khẽ động, chắp tay với phụ nhân : “Đa tạ tiền bối.”
Phụ nhân xua tay : “Không cần đa tạ, nếu thể sống sót trong núi, thì đừng nữa, Kim Hoa bà bà tính tình cổ quái, linh thạch của ngươi cũng đừng hòng lấy .”
Nói đến đây, phụ nhân một bộ dạng thôi, đó giục Vân Sở Sở mau ch.óng rời .
Vân Sở Sở gật đầu, vẫn một bộ dạng ngây ngây ngốc ngốc, gọi phi kiếm , bay về hướng phụ nhân .
Bất kể nơi phụ nhân là thật giả, Vân Sở Sở bộ tịch cũng bay về hướng đó.
Thấy Vân Sở Sở bay xa , phụ nhân bóng lưng của nàng thở dài một tiếng, mới về.
Sau khi về, một nam t.ử đ.á.n.h bà một trận: “Cần ngươi lắm mồm, Kim Hoa bà bà sẽ luộc ngươi.”
Phụ nhân dường như quen , bà lặng lẽ bò dậy, liếc nam nhân một cái, vác linh sừ liền khỏi cửa.
Vừa ngoài liền nước mắt đầm đìa, thấy Vân Sở Sở liền nhớ tới nữ nhi c.h.ế.t của bà, nỡ nàng tàn nhẫn ăn thịt.
Người đến đây, tu vi thấp ai che chở, kết cục cuối cùng chính là ở đây ăn thịt.
Lúc đầu hai con bà đến, đây là nơi nào, nữ nhi tò mò, lượn lờ trong thôn một vòng liền biến mất.
Sau , những đó đều tàn nhẫn ăn thịt, bà mới nữ nhi của cũng ai đó ăn thịt .