Anh hiểu nguyên lý hoạt động của nó , nhưng thèm thuồng những món đồ trong hệ thống là dối. Tuy nhiên, giống như Kim Hoa Hoa, Hứa Ý Tri ưu tiên sử dụng hệ thống để lấy ý tưởng nghiên cứu khoa học chứ mua trực tiếp các thành tựu công nghệ. Về điểm và Kim Hoa Hoa chung một suy nghĩ: Với loại đồ vật thể kiểm soát , ai dám chắc đằng nó chủ nhân thao túng? Kẻ hệ thống lợi dụng nó để gì? Tốt nhất là hạn chế sử dụng, đó là mục tiêu chung của hai .
Về chuyện thu thập dưa tệ, cả hai đều bài xích. Hứa Ý Tri cũng thông qua sự biến động của hệ thống để tìm hiểu xem nó thu thập năng lượng bằng cách nào. Đáng tiếc là trang thiết hiện tại quá thô sơ, khả năng thử nghiệm còn hạn chế. , vốn xác định hướng nghiên cứu, cũng âm thầm liên lạc với thầy giáo cũ để thống nhất kế hoạch. Đợi khi đại học, sẽ cơ hội bước chân phòng thí nghiệm. Trước mắt, cả Hứa Ý Tri và Kim Hoa Hoa đều ngầm đồng thuận giấu kín hệ thống về ý định .
"Vậy em cẩn thận một chút. Nếu sợ thì cứ nấp lưng ," Hứa Ý Tri ân cần dặn dò. Hai vợ chồng tình ý , ngoài là ngay đôi uyên ương mặn nồng đến mức nào. Hai tay trong tay, tiếp tục hóng màn kịch mắt.
Đối diện, Ngô Hồng Quyên mang khuôn mặt đầy ghen ghét, cam tâm gào lên: "Về á? Dựa bắt về? Cứ cái bộ dạng hèn hạ của xem, cạy răng nửa ngày rặn nổi một chữ. Ngoài cắm mặt đất, còn cái tích sự gì? là thứ phế vật vô dụng! Nếu bằng một góc của Hứa Ý Tri, chẳng cần cầu xin, cũng tự nguyện theo . thử xem xứng ? Có ngượng khi cạnh ? Hứa Mãn Đồn, ơn tự lượng sức , hiểu là xứng với !"
Bỗng dưng gọi tên, Hứa Ý Tri mặt mũi ngơ ngác. Kim Hoa Hoa cũng bực bội lườm sang. Cô ngờ chuyện nhà lôi cả nhà . Vừa định mở miệng c.h.ử.i thì Hứa Ý Tri cản . Anh nhíu mày Ngô Hồng Quyên bằng ánh mắt đầy bất mãn: " chị Mãn Đồn, chị cãi thì cãi, đừng lôi chứ, là vợ . Lại bảo Mãn Đồn xứng với chị ư? Mấy năm nay chị ăn ở nhà, cũng may nhà chú Khuê T.ử hiền lành, từng oán thán nửa lời. Anh Mãn Đồn thì nổi tiếng chăm chỉ, lụng kiếm công điểm cao nhất thôn. Nếu thì lấy của ăn của để cho chị cả ngày rúc xó nhà chả động tay động chân việc gì? Giờ vớ mối khác là định đá ngay ? Đừng tưởng bở Mãn Đồn thích chị. Chẳng qua hồi đó chị mặt dày mày dạn sáp tới, Mãn Đồn thì hiền lành cách từ chối, sợ hỏng danh tiết của chị nên mới đành c.ắ.n răng rước về. Nếu vì nể mặt mấy đứa nhỏ, chẳng thèm ngó ngàng tới chị ."
Những lời của Hứa Ý Tri nể nang Ngô Hồng Quyên chút nào. Nếu những lời do Kim Hoa Hoa thốt , ngoài chỉ nghĩ là đàn bà con gái cãi vã xích mích, thậm chí kẻ ác ý còn đơm đặt xem Hứa Ý Tri tư tình gì với Ngô Hồng Quyên . nay chính Hứa Ý Tri vạch mặt, thái độ khinh miệt rõ mồn một. Lời lẽ khó thế , ai cũng hiểu Hứa Ý Tri xui xẻo Ngô Hồng Quyên lôi bia đỡ đạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-thap-nien-70-sau-khi-thuc-tinh/chuong-174.html.]
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chẳng thèm bận tâm khác nghĩ gì, Ngô Hồng Quyên tức đỏ bừng cả mặt. Da cô vốn ngăm ngăm, lúc như sắp chuyển sang màu tím ngắt vì phẫn nộ. Cái dáng vẻ thẹn quá hóa giận càng khiến tin chắc Hứa Ý Tri và cô chẳng dính líu gì. Hứa Ý Tri thì vờ như thấy, kéo tay Kim Hoa Hoa nhích xa một chút: "Vợ ơi, em đừng xằng bậy nhé. Chẳng qua là họ ghen tị vì chồng em tiền đồ trai thôi."
Nghe , ai nấy đều cạn lời. Không ngờ Hứa Ý Tri mặt dày đến thế, tự biên tự diễn khen . Mọi dứt khoát lơ đôi vợ chồng .
Hứa Mãn Đồn, nãy giờ luôn cúi gằm mặt cam chịu những lời xỉ vả, rốt cuộc cũng lên tiếng. Anh ngẩng đầu chằm chằm Ngô Hồng Quyên: "Quyên Tử, cô thực sự về nhà nữa? Bỏ mặc mấy đứa nhỏ luôn ?"
Đám đông bỗng chốc im phăng phắc. Hứa Mãn Đồn nổi tiếng là hiền lành, cục mịch trong làng, sức vóc lực lưỡng. Tuy thư sinh trắng trẻo như Hứa Ý Tri, nhưng cũng đến nỗi thô kệch, đậm chất trai tráng nhà nông. Chỉ cần tút tát chút đỉnh thì cũng đáng mặt thanh niên tuấn tú. Trước đây mỗi Ngô Hồng Quyên mắng c.h.ử.i, là nhà lên tiếng bênh vực, còn thì tuyệt nhiên hé nửa lời, chỉ lầm lũi chịu trận. Có thương xót, nhưng cũng chê quá nhu nhược.