“Hả?”
Lục Tang Tửu vẻ mặt mơ hồ, “Cơ hội ăn gì?”
Lạc Lâm Lang hạ thấp giọng, mày dãn mặt :
“Muội thấy lúc quan chiến trong tay thiếu thứ gì đó ?”
“……
Cái gì?”
“Hạt dưa đồ ăn vặt chứ !”
Lạc Lâm Lang bày tỏ:
“Lúc xem náo nhiệt chút đồ ăn vặt ăn sướng bao nhiêu cơ chứ!
Ta mới cảm giác , cho nên cảm thấy nhân cơ hội tới bán ít đồ ăn chắc chắn kiếm tiền!”
“ tự nhân thủ đủ, cho nên còn tìm Hướng Càn hợp tác, tiểu sư cứ chơi , sư tỷ kiếm tiền đây!”
Nói xong, cũng cho Lục Tang Tửu cơ hội thêm lời nào, vèo cái chạy mất.
Lục Tang Tửu:
“……”
Xong , sư tỷ Kim Ngân Môn đồng hóa, chui mắt tiền .
Phong Lâm cũng là vẻ mặt nổi, im lặng hồi lâu mới :
“Cái …… liệu Kim Ngân Môn ngăn cản ?”
Dù cũng là Đoạt Kiếm Đại hội t.ử tế, cũng tính là một chuyện khá nghiêm túc, ở đây dạo phố bán đồ ăn vặt tính là chuyện gì?
Lục Tang Tửu ngược lo lắng:
“Không , Hướng Càn là t.ử Kim Ngân Môn, nếu tham gia, thì nghĩa là sẽ vấn đề gì…… ai, như Nhị sư tỷ còn khá lanh lợi, kéo một chỗ dựa nhập hỏa (tham gia cùng).”
Nói xong nàng nhớ :
“ , Nhị sư tỷ đem Dịch Trạch bán mỏ quặng đào khoáng, tiền kiếm nàng chia cho ngươi và Trì Viêm mỗi một phần, đây là phần của ngươi.”
Phong Lâm:
“……”
Bán thiên kiêu Ngự Thú Tông mỏ quặng đào khoáng……
Nhị sư tỷ của Lục đạo hữu, thật đúng là kỳ nữ t.ử ( phụ nữ kỳ lạ).
Phong Lâm tán thưởng thủ đoạn kỳ quái của Lạc Lâm Lang, từ chối linh thạch của Lục Tang Tửu:
“Người là Lạc đạo hữu vất vả mang bán, các ngươi giữ là .”
Lục Tang Tửu chịu:
“Mọi đều bỏ sức lực, lý nào linh thạch chỉ để bọn cầm, hơn nữa các ngươi là vì giúp mới tay, ngươi mà nhận lấy trong lòng cảm thấy áy náy mất.”
Phong Lâm nàng như , lúc mới vẻ nữa:
“Được thôi, chuyện của Dịch Trạch nếu phiền phức gì, ngươi cũng thể tới tìm .”
Lục Tang Tửu tất nhiên ý nàng giúp đỡ, nhưng để nàng yên tâm nhận lấy, bèn cũng chỉ gật đầu:
“Tất nhiên, chúng là bạn mà.”
Lạc Lâm Lang , Lục Tang Tửu và Phong Lâm thì tiếp tục xem tỉ thí.
Thời gian một buổi sáng cũng xem ít trận đ.á.n.h đặc sắc, gần trưa còn thấy trận đó của Trì Viêm.
Hắn vận khí khá , gặp một đối thủ yếu, thắng vô cùng dễ dàng.
Sau đó hai tiến lên chúc mừng Trì Viêm, Lục Tang Tửu còn đem phần linh thạch của đưa .
Trì Viêm ngược từ chối, vui hớn hở liền nhận lấy:
“Ha ha ha ha, đây chính là tiền bán của Dịch Trạch, nhất định nhận!”
Lục Tang Tửu:
“……”
Đột nhiên cảm thấy Dịch Trạch thật sự quá t.h.ả.m…… nhưng mà đáng đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-tra-xanh-nam-thang-trong-tieu-thuyet-tu-tien/chuong-180.html.]
Trì Viêm ở cùng với các sư của , đó còn xem tỉ thí của bọn họ, cho nên cùng Lục Tang Tửu bọn họ, chỉ hỏi thứ tự của nàng, bày tỏ lát nữa nhất định sẽ xem trận đó của nàng.
Lục Tang Tửu hai tiếp tục dạo, nhưng dạo dạo, ngờ gặp Dịch Trạch và Chu Vận.
Hai thấy bọn họ, lập tức mắt sắp phun lửa, Dịch Trạch nghiến răng nghiến lợi:
“Lục Tang Tửu!
Ngươi dám bán !”
Lục Tang Tửu:
“……”
Xem Chu Vận đúng là nỡ bỏ tiền, thể chuộc về nhanh thế .
Chu Vận càng giận dữ:
“Các ngươi thật quá vô sỉ, bán Trạch ca ca , còn đầu báo tin cho sư của đòi tiền!”
“Ngươi , cuối cùng những linh thạch vẫn là Trạch ca ca lấy , các ngươi trả tiền đây!”
Lục Tang Tửu khóe miệng co giật, ánh mắt về phía Dịch Trạch càng thêm đồng cảm…… thật sự quá t.h.ả.m .
nàng sợ hãi, chỉ vẻ mặt vô tội :
“Các ngươi cái gì thế?
Ta gì bán ngươi, rõ ràng là ngươi hôn mê đó khác cướp , sư tỷ sợ ngươi nguy hiểm, lúc mới bất chấp nguy hiểm tính mạng thông báo cho sư môn của ngươi.”
“Tính Nhị sư tỷ còn là ân nhân cứu mạng của ngươi, đòi chút tiền công thì ?”
Dịch Trạch bọn họ cũng ngờ Lục Tang Tửu vô sỉ thế , tức cực sinh :
“Bị cướp ?
Vậy ngươi cho xem kẻ cướp là ai, trông dáng vẻ thế nào?”
Lục Tang Tửu nghĩ nghĩ:
“Ta mà thì là đắc tội đấy, là…… ngươi nếu chịu lấy một trăm viên trung phẩm linh thạch từ chỗ đổi lấy tin tức, thì cho ngươi ?”
Lần đừng Dịch Trạch bọn họ, ngay cả Phong Lâm bên cạnh cũng chút ngại ngùng…… thế mà lừa ch-ết bọn họ, quá đáng ?
Dịch Trạch cũng kẻ ngốc, tất nhiên thực sự đưa cho nàng, chỉ tức giận :
“Ngươi mơ ?!”
Lục Tang Tửu bất lực:
“Ngươi nếu tiếc tiền, thì còn cách nào, lợi ích còn đắc tội , ngốc tới mức đem tin tức cho ngươi.”
Chu Vận tức tới mức nắm c.h.ặ.t chiếc roi da nhỏ của :
“Khinh quá đáng, ……”
Ả giơ tay lên, liền thấy tiếng lạnh lùng truyền đến lưng Lục Tang Tửu:
“Ở đây cấm đ.á.n.h .”
Lục Tang Tửu đầu, liền thấy Cố Quyết tới từ lúc nào.
Thấy nàng qua, Cố Quyết khẽ gật đầu với nàng, về phía hai Chu Vận và Dịch Trạch.
“Nếu sợ gây chuyện tước tư cách tham gia đại hội, các ngươi cứ việc động thủ.”
Lúc câu , tới mặt Lục Tang Tửu, cũng dấu vết chắn nàng phía , ý rõ ràng là……
động thủ với .
Dịch Trạch một ngụm m-áu già suýt nôn , nhưng cuối cùng vẫn kiêng dè Cố Quyết, dù cam lòng cũng chỉ trừng mắt Lục Tang Tửu một cái dữ tợn:
“Chuyện của chúng …… xong !”
Hiện tại, chỉ là dạy dỗ Lục Tang Tửu một trận nữa, là g-iết nàng.
Mộ Tiên Trấn dễ tay, nhưng chờ tới nơi khác…… hoang dã hẻo lánh hủy thi diệt tích, ai còn thể tra đầu ?
Trong mắt lóe lên một tia độc ác, sâu Lục Tang Tửu một cái, rời .
Phong Lâm khẽ nhíu mày, chút lo lắng :
“Ta thấy ánh mắt của thiện chí, ngươi cẩn thận chơi .”