“Nhan Túy thấy , khỏi hừ lạnh một tiếng, chỉ thiếu chút nữa là khắc hai chữ “chán ghét" lên mặt .”
Lục Tang Tửu khỏi hiếu kỳ:
“Người là ai ?"
“Đệ t.ử nhỏ mới thu của Lưu Phong Chân Quân, Miêu Diệu Diệu."
“...
Miêu Miêu Miêu?"
Lục Tang Tửu thể hiểu nổi lặp một :
“Đây là tên cô ?"
Nhan Túy vui :
“Không thì ?
Lẽ nào là đang học tiếng mèo kêu ?"
“Ừm... cái tên đúng là khá cá tính thật."
Tuy nhiên, t.ử của Lưu Phong Chân Quân ?
Trong nguyên tác ngược từng nhắc tới.
Suy nghĩ một chút, Lục Tang Tửu hỏi một câu:
“Tỷ tỷ Nhan Túy hiềm khích với cô ?"
“Hiềm khích thì tới, nhưng..." trong mắt Nhan Túy thoáng qua một tia chán ghét, “nhưng tên là nhắm vị trí thánh nữ mà tới, từ khi Hợp Hoan Tông tới nay ít ám tàng mấy chuyện thu mua lòng ."
“Những thủ đoạn nhỏ cô dùng nổi, nhưng đúng là hiệu quả, hiện tại cô trong t.ử thế hệ trẻ thể là hô một tiếng hưởng ứng trăm ."
“Dù xuất kém hơn một chút, hiện nay cũng là bước tới mức thể chống ."
Lục Tang Tửu liền hiểu .
Đơn giản mà chính là hai cạnh tranh công việc, một vì cộng thêm phận địa vị, cho nên lười thu mua lòng , chỉ dựa thực lực thượng vị.
Người phận địa vị kém hơn chút, liền nghĩ tới việc thu phục lòng , đợi đến khi thượng vị cũng mới vững .
Những thủ đoạn cạnh tranh mỗi mỗi lập trường, ngược cũng gì đáng trách.
từ góc độ của Nhan Túy mà , cũng đúng là chút phiền phức, hai hợp cũng là bình thường.
Lục Tang Tửu đang nghĩ, liền thấy Miêu Diệu Diệu chợt cảm ứng giống như, nghiêng đầu về phía hai bọn họ.
Cũng ảo giác , Lục Tang Tửu luôn cảm thấy thời gian đối phương dừng , dường như còn lâu hơn Nhan Túy.
Thế nhưng... cô hình như là đầu tiên gặp Miêu Diệu Diệu mà?
Trong lòng chút khó hiểu, thế là cô cũng né tránh ánh mắt, Miêu Diệu Diệu cô, cô liền đường hoàng , ai sợ ai chứ?
Tuy nhiên ngờ tới, Miêu Diệu Diệu chỉ , đó còn bỗng nhiên đổi hướng, trực tiếp về phía bọn họ.
“Nhan sư tỷ, phiền nếu cùng ?"
Nhan Túy chút dung túng:
“Có phiền."
Sau đó Miêu Diệu Diệu cũng lúng túng, chỉ :
“Được, bên ."
Nói xong, liền trực tiếp sang bàn bên cạnh , tuy nhiên vị trí đặc biệt chọn bên phía Lục Tang Tửu, bằng với việc giữa hai chỉ cách một lối , đơn giản là chút che giấu hứng thú đối với Lục Tang Tửu.
Lục Tang Tửu nhướng mày, cảm thấy đúng là chút thú vị.
Cô liếc Nhan Túy một cái, Nhan Túy cũng nhíu mày, qua chút hiểu, chút vui.
“Miêu Diệu Diệu, cô điếc ?
Ta thấy phiền, hiểu ?"
Miêu Diệu Diệu mỉm :
“Cho nên ở bàn của Nhan sư tỷ mà, chẳng lẽ ở đây cũng ?
Nhà ăn ... dường như tư hữu của Nhan sư tỷ?"
Cô châm ngòi, mấy câu liền khiến những khác nhịn xì xào bàn tán, mơ hồ thể , đều là Nhan Túy thường ngày việc bá đạo các loại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-tra-xanh-nam-thang-trong-tieu-thuyet-tu-tien/chuong-317.html.]
Lục Tang Tửu nhướng mày...
ôi chao, cùng với Diệp Chi Dao đúng là thể so sánh.
Tuy nhiên cô giả vờ yếu đuối giả vờ độ lượng, mà chỉ luôn giữ vững cảm xúc định, qua liền đặc biệt khí thế hơn một chút.
Nhan Túy chút tức giận, nhưng nghĩ tới chắc cũng ít chịu thiệt về chuyện , cho nên ngược cũng kích động thêm gì nữa, chỉ dậy :
“Chúng ."
Chọc nổi, chẳng lẽ còn trốn nổi ?
Thế nhưng Lục Tang Tửu mới dậy, thấy Miêu Diệu Diệu mở miệng :
“Vị chính là Lục đạo hữu Lục Tang Tửu của Thất Tình Tông nhỉ?
Ta sớm qua tên của cô, đối với cô hứng thú."
“Hôm nay qua dường như chút tiện, ngày khác sẽ tự tới chỗ Lục đạo hữu bái phỏng."
Lần Nhan Túy thì đúng là tức giận thật , bước chân nàng khựng , xoay một cái:
“Miêu Diệu Diệu, cô ý gì?
Lục Tang Tửu là bạn của , mặt đào góc tường ?"
Miêu Diệu Diệu bình thản :
“Nhan sư tỷ đừng tức giận, chỉ là chuyện vài câu với Lục đạo hữu thôi, cô cũng cô chỉ là bạn của cô, là nô bộc của cô, lý nào chuyện vài câu với cô đều sự đồng ý của cô chứ?"
“Cô..."
Nhan Túy tức nhẹ, còn gì đó, Lục Tang Tửu kéo nàng một cái, đó mở miệng :
“ là cần thông qua sự đồng ý của tỷ tỷ Nhan Túy, nhưng nghĩ... chắc là thông qua sự đồng ý của chứ nhỉ?"
Cô Miêu Diệu Diệu, chậm rãi :
“Xin , đối với Miêu đạo hữu hứng thú gì, chuyện vài câu thì cần ."
Nói xong cô trực tiếp kéo Nhan Túy:
“Tỷ tỷ Nhan Túy, chúng ."
Miêu Diệu Diệu nhướng mày, mặt lộ một tia ẩn ý:
“...
Không , sớm muộn gì cũng sẽ hứng thú thôi."
Thực thật, Lục Tang Tửu đối với Miêu Diệu Diệu đúng là chút hứng thú.
Chủ yếu là cô luôn cảm thấy Miêu Diệu Diệu cho cô một loại cảm giác đặc biệt, liền cô tìm tòi nghiên cứu.
Thế nhưng... tìm tòi nghiên cứu khối cơ hội, lúc tất nhiên vẫn chọn vô điều kiện ủng hộ bạn bè !
Lúc cô cho Nhan Túy đủ mặt mũi, Nhan Túy cái gọi là vui vẻ hớn hở, đợi xa một chút liền nhịn giơ ngón tay cái về phía cô:
“Đỉnh!
Ta thật sự lâu cảm thấy giải hận như ."
Lục Tang Tửu khiêm tốn, trong lòng đang âm thầm sướng...
ừm, , cái bức quả nhiên cô nạp .
Tuy nhiên dỗ xong Nhan Túy, cô cũng quên ngóng thêm hai câu:
“Ta thấy Miêu Diệu Diệu dường như vô duyên vô cớ hứng thú với , tỷ tỷ Nhan Túy cô tại ?"
Nhan Túy ánh mắt mơ hồ lắc đầu:
“Ta còn hỏi đây, với cô từng gặp ?"
Lục Tang Tửu khẳng định bày tỏ:
“Đây là đầu tiên chúng gặp mặt."
“Vậy thì lạ ."
Nhan Túy nhíu nhíu mày:
“Theo như sự hiểu của đối với cô , chính là vô sự bất đăng tam bảo điện, chỉ hoặc chuyện lợi cho cô mới thêm hai cái."