“Nàng nhịn , vươn hai tay ôm c.h.ặ.t lấy .”
“Tạ Ngưng Uyên, hứa với nhất định sẽ sống sót... chăm sóc chính , chăm sóc sư phụ họ, nhờ ."
Hốc mắt Tạ Ngưng Uyên đỏ ửng, nhưng vẫn chậm rãi nâng tay ôm nàng, dùng lực.
“Nhớ kỹ những gì nàng hứa với ... nếu lời giữ lấy lời, sẽ tha thứ cho nàng ."
Hai công khai ở bên cũng một thời gian, thế nhưng ít khi biểu hiện mật mặt khác.
Lúc đoái hoài gì nhiều nữa... bởi vì họ trong lòng đều , chia tay , cũng thể là chia tay vĩnh viễn.
Miệng bao nhiêu lời đảm bảo, cuối cùng vẫn đối mặt với một Độ Kiếp kỳ chút kiêng dè, sống ch-ết trong một ý niệm của đối phương.
Lòng , luôn là thứ khó dò nhất.
Lạc Lâm Lang đạt Nguyên Anh, ít khi rơi lệ tác dụng của công pháp nữa .
Thế nhưng lúc hai , hốc mắt chút nóng hổi.
“...
Tiểu sư , ?"
Giọng cô lớn, lộ chút ấm ức và buồn bã.
Lục Tang Tửu tách khỏi Tạ Ngưng Uyên, đầu Lạc Lâm Lang, mặt lộ một nụ dịu dàng.
“Sư tỷ, còn đến lúc sinh ly t.ử biệt mà, cái gì?"
Nói xong, nàng hành lễ với Đoàn Hành Vân, “Sư phụ, nếu con thể đúng giờ, chuyện bên còn nhờ lo liệu thêm nhiều ."
Đoàn Hành Vân cũng chút buồn bã, “Tiểu Tửu... ngăn cản nàng, nhưng nàng nhất định bảo vệ chính ."
“Người còn sống, thì hơn bất cứ thứ gì quan trọng, ?"
Lục Tang Tửu mỉm gật đầu, đó với Lệ Thiên Thừa họ vài câu, cuối cùng về phía Cố Quyết.
“Cố đạo hữu, với thì mấy lời cảm ơn tự trách ."
“Ta dù là chọn giúp chúng , lúc đó chọn về tông môn cùng Thái thượng trưởng lão Lăng Kiếm tông , đều là lựa chọn xuất phát từ lòng ."
“Ta vui vì kết giao bạn như ... bảo trọng!"
Lục Tang Tửu như đang trăng trối, nhưng cứ cảm thấy bây giờ gì đó, thì sợ cơ hội nữa sẽ hối hận.
Cố Quyết nàng, chậm rãi , “...
Lục đạo hữu, gặp nàng, cũng là may mắn ba đời của ."
“ tin, nàng sẽ sống sót , nhất định."
Lục Tang Tửu rạng rỡ, “Vậy mượn lời cát tường của !"
Mỗi đều mấy câu, Lục Tang Tửu đó Tạ Ngưng Uyên, “Tiễn một đoạn?"
Tạ Ngưng Uyên gì, chỉ nắm lấy tay nàng, xé rách gian rời .
Hiện nay đại chiến khai hỏa, biên giới chỗ nào cũng là chiến trường, cho nên Tạ Ngưng Uyên trực tiếp đưa nàng đến Thần Mộ tông.
“Nàng nàng tư oán cần giải quyết, cho nên cho đưa nàng qua đó, nhưng để Phạt Thiện cùng nàng chắc vấn đề gì chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-tra-xanh-nam-thang-trong-tieu-thuyet-tu-tien/chuong-479.html.]
“Ta Phạt Thiện lẽ cũng ngăn Thương Minh, nhưng ít nhất cũng xem như trong cuộc, thời điểm mấu chốt chừng một câu thôi cũng thể khiến Thương Minh tỉnh ngộ đấy?"
Lục Tang Tửu bất lực lắc đầu, “Nếu thật sự đơn giản như thì ."
“Tuy nhiên Thương Minh đúng là sẽ ý địch với Phạt Thiện, an hơn so với việc đưa , sẽ bảo cùng , về đợi ."
Tạ Ngưng Uyên cúi đầu, trong mắt giấu kín cảm xúc sâu thẳm, nâng tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu nàng, “Tiểu Tửu... nàng là viên minh châu ch.ói lọi nhất từng thấy."
“Ta vốn nên tình niệm, nhưng cứ khống chế mà tình cảm với nàng... trong mắt , nàng là mang theo ánh sáng."
Lục Tang Tửu còn từng mấy lời mật ngọt ch-ết như ngay mặt, nhất thời chút thích ứng.
Dù trong lòng là cảm động, miệng nhịn , “Làm gì ... uống nhầm thu-ốc ?"
Ánh mắt Tạ Ngưng Uyên vẫn nghiêm túc, “Ta chỉ ... đặc biệt như nàng, chắc chắn sẽ ch-ết một cách rõ ràng ở đây , ?"
Sự lúng túng mặt Lục Tang Tửu nhạt , bởi vì nàng cảm nhận sâu sắc sự bất an trong lòng lúc .
Gật đầu thật mạnh, nàng , “, đặc biệt như , chắc chắn sẽ ch-ết."
“Huynh yên tâm, ít nhất cũng sẽ giữ cái mạng nhỏ đợi tới cứu , về nhà tu luyện thật , cũng kẹt ở Hợp Thể kỳ khá lâu nhỉ?
Nên thăng cấp !"
Tạ Ngưng Uyên khẽ một tiếng, gật đầu.
Nhìn thoáng qua Phạt Thiện đợi ở bên cạnh từ lâu, mở miệng , “Ta đây."
Nhìn , Lục Tang Tửu đột nhiên , “Đợi !"
Tạ Ngưng Uyên , còn kịp phản ứng, Lục Tang Tửu nhanh ch.óng kiễng chân đặt lên môi một nụ hôn.
Sau đó cũng đợi phản ứng gì, liền tự thẹn thùng chạy về phía Phạt Thiện.
“Bây giờ thể !"
Nhìn nàng dám đầu vẫy tay, Tạ Ngưng Uyên sờ sờ môi, dở dở ...
Chậc, cứ bận rộn mấy việc , thời gian hưởng thụ hương vị yêu đương gì cả... ngờ nụ hôn đầu tiên , thế mà là cô gái chủ động, thật mất mặt.
Nhìn bóng lưng nàng xa dần, thầm hứa trong lòng:
“Gặp nữa, nhất định trả nụ hôn thật t.ử tế.”
Phạt Thiện đưa Lục Tang Tửu, trực tiếp vượt qua gian tới Hàn Nha môn, mà pháp bảo bay qua.
Trên đường , nàng cũng thời gian sơ qua với về tình hình hiện tại.
Phạt Thiện xong trong mắt mang theo lo âu, “Cho nên... nàng cho phận của nàng ?"
Lục Tang Tửu lắc đầu, “Xem tình hình , nếu bình thường thuyết phục , thì cũng chỉ thể thử một chút như thôi."
“Thế nhưng lỡ như ..."
Lục Tang Tửu gì, thở dài một tiếng , “Hắn cũng đến mức hận đến thế chứ?
Ta đều thành một con gà yếu ớt Nguyên Anh kỳ , nghĩ thế nào cũng đến mức bắt buộc g-iết ch-ết tại chỗ."
“Tuy nhiên, nếu bắt buộc giam , thì cũng đừng đối đầu trực diện với , rời khỏi đây truyền tin cho Tạ Ngưng Uyên, sẽ nghĩ cách cứu ."
“Ta ngược ngờ, nàng vẫn còn ngày tự về."