“Trên đường thỉnh thoảng cũng gặp tu sĩ khác, nhưng phần lớn đều vây quanh một nhà họ Phàn để lập đội, vì tiểu đội của Lục Tang Tửu cũng thêm nữa.”
Cho đến khi tới gần trung tâm bí cảnh, Lục Tang Tửu cuối cùng cũng chạm mặt Ngôn Tuyết.
Nàng đang lập đội với một nam t.ử trẻ tuổi nhà họ Phàn, đội tổng cộng bốn .
Sau khi hai bên gặp , Phàn Tinh và nhà họ Phàn đối diện vốn định giống như đây, ai phiền ai mà câu tạm biệt.
ngờ Ngôn Tuyết nghênh ngang tới bên cạnh Lục Tang Tửu :
“Lục đạo hữu, tìm ngươi lâu lắm đấy, cuối cùng cũng gặp !”
Trong lúc chuyện còn trực tiếp nắm lấy tay Lục Tang Tửu:
“Bây giờ, chúng thể cùng hành động !”
Lục Tang Tửu ngẩn , còn kịp lên tiếng thì nam t.ử họ Phàn bên phía Ngôn Tuyết đen mặt :
“Ngôn Tuyết, ý ngươi là gì?
Muốn rời đội hỏi qua ?”
Phàn Tinh cũng do dự :
“Cái đó...
Lục đạo hữu, chúng tùy tiện cướp đồng đội của khác như quả thực lắm, là thôi ...”
Lời còn dứt, Ngôn Tuyết nhướng mày :
“Ai gia nhập đội của ngươi?”
Nói đoạn, nàng kéo mạnh Lục Tang Tửu lưng :
“Ý của là, với , hai chúng hành động riêng, hiểu chứ?”
Lần cả Phàn Tinh và nam t.ử đều ngẩn ngơ, chứ...
Thế là định vứt bỏ cả hai bên bọn họ ?
Nam t.ử họ Phàn sắc mặt càng đen hơn:
“Ngôn Tuyết, ngươi quên thỏa thuận ký với nhà họ Phàn khi bí cảnh ?”
“Sau khi bí cảnh, tất cả các ngươi dốc hết sức bảo vệ an cho nhà họ Phàn chúng , ngươi bây giờ rời chẳng là...”
Ngôn Tuyết bình thản đáp:
“Hiện tại dốc hết sức bảo vệ ngươi ?
Ngươi chẳng gặp nguy hiểm gì, cũng điều khoản nào tùy ý rời đội cả nhỉ?”
Lần thì khiến đối phương nghẹn lời, bao gồm cả Phàn Tinh cũng tỉ mỉ nhớ nội dung điều khoản, cuối cùng phát hiện... dường như đúng là lập đội thì bỏ cuộc giữa chừng.
Chẳng qua đều mặc định điểm , cũng cho rằng giữa các tu sĩ bên ngoài khó mà tin tưởng lẫn , ngược trong đội một nhà họ Phàn thì sẽ dễ dàng cân bằng cục diện hơn.
Ngờ , bây giờ thực sự hai tu sĩ bên ngoài lập đội với , định đếm xỉa đến những khác.
Ngôn Tuyết xong câu thì định quan tâm bọn họ nữa, kéo Lục Tang Tửu định rời .
Lúc Phàn Tinh sốt sắng, chộp lấy tay Lục Tang Tửu :
“Chờ Lục đạo hữu!
Đội của chúng chỉ ba , nếu ngươi , và Tôn đạo hữu ở đây e là sẽ nguy hiểm!”
Lục Tang Tửu nàng nắm lấy cổ tay, đầu nàng một cái, chớp chớp mắt, lộ vẻ ngại ngùng :
“Cái đó... thật ngại quá, nếu nguy hiểm thì phiền ngươi nhịn một chút nha.”
Phàn Tinh:
???
Đây tiếng ?
Có nguy hiểm thì bắt nàng nhịn một chút?
Cái thứ là nhịn một chút là thể qua chuyện ?
Nàng đần thầm ở đó, hiểu nổi vị Lục Nhất đạo hữu suốt dọc đường đều thể hiện vẻ chín chắn đáng tin cậy , đột nhiên thành thế ?
Đến khi nàng hồn thì Ngôn Tuyết và Lục Tang Tửu còn thấy bóng dáng nữa.
Nam tu họ Phàn đối diện đen mặt, nghiến răng :
“Ngôn Tuyết, Lục Nhất... nhớ kỹ các ngươi !
Đợi khỏi bí cảnh, nhất định cáo trạng với thái gia gia một trận mới !”
Lục Tang Tửu thì theo Ngôn Tuyết khá dứt khoát, nhưng thực trong lòng cũng chút lo lắng, xa một đoạn mới nhịn với Ngôn Tuyết:
“Chúng ?”
“Nghe nhà họ Phàn một vị Tu La trấn giữ, nếu Phàn Tinh bọn họ cáo trạng, đó khó chúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-tra-xanh-nam-thang-trong-tieu-thuyet-tu-tien/chuong-602.html.]
Ngôn Tuyết tỏ vẻ quan tâm chút nào:
“Chỉ là một Tu La thôi mà, gì sợ?”
Lục Tang Tửu sững , lập tức chút kinh hỷ :
“Ngươi đ.á.n.h thắng Tu La ?”
“Đánh .”
Ngôn Tuyết trả lời dứt khoát, đó mỉm với Lục Tang Tửu:
“ thể chạy mà, lão đuổi kịp .”
Lục Tang Tửu:
“...”
Trong lòng nàng chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi, đó vẻ mặt như nuốt ruồi hỏi nàng :
“Ngươi chạy , còn thì ?”
Ngôn Tuyết vẻ mặt vô tội:
“Hả?
Ngươi chạy nổi ?”
Lục Tang Tửu:
“...”
Nàng hối hận , quả nhiên nên tin cái thứ chuyên đào hố như Ngôn Tuyết !
Nàng vô biểu cảm, xoay bỏ .
Ngôn Tuyết vội vàng gọi nàng:
“Ơ kìa, ngươi đấy?”
Lục Tang Tửu thèm đầu :
“Xem xem bây giờ ôm chân Phàn Tinh liệu còn kịp .”
Thấy nàng dường như thực sự tức giận, Ngôn Tuyết hì hì , cuối cùng cũng trêu nàng nữa, kéo nàng :
“Trêu ngươi chút thôi mà, đừng giận nha.”
“Lục đạo hữu, là ngươi gia nhập tông môn của chúng ?
Nếu ngươi bằng lòng gia nhập, sẽ dắt ngươi cùng chạy, thế nào?”
Lục Tang Tửu hề do dự:
“Không cả.”
Ngôn Tuyết ngờ nàng từ chối dứt khoát và triệt để như , ngẩn một lát thắc mắc:
“Tại chứ?
Ngươi chắc cũng tông môn của chúng lợi hại mà.”
“Ngươi cũng thần bí, cảm giác đặc biệt hợp với tông môn của , dù ngươi cũng thể biến thành ma tu, gia nhập tông môn của cũng vấn đề gì ?”
Lục Tang Tửu bày tỏ:
“Bởi vì tự lập một tông môn.”
Ngôn Tuyết:
“...”
Lần đến lượt nàng im lặng, cũng ngờ chí hướng của Lục Tang Tửu xa rộng đến .
Im lặng nửa ngày, nàng vẫn nhịn :
“Hiện tại các thế lực cơ bản bão hòa, ngươi lập một tông môn hề dễ dàng, trừ phi ngươi diệt một tông môn nào đó, xây dựng di chỉ của đối phương.”
Lục Tang Tửu gật đầu, vô cùng nghiêm túc khẳng định:
“Ừ, cũng nghĩ như .”
Ngôn Tuyết:
“...”
Nàng Lục Tang Tửu nữa, xác định đây chỉ là một Thiên Ma kỳ chứ Ma Đế gì đó, thực sự hiểu nổi nàng lấy tự tin như ?
Dù cảm thấy khả năng, nàng vẫn cứ kìm tò mò hỏi:
“Vậy... ngươi tính xem sẽ diệt tông môn nào ?”
Lục Tang Tửu gật đầu một cái:
“Xích Tiêu Tông .”