Nữ phụ tu tiên - ta luyện đan chỉ để nuôi con - Chương 508:【Bây giờ không phải lúc ăn cỗ — Chuẩn bị chiến đấu!】
Cập nhật lúc: 2026-03-07 13:33:59
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ha ha ha, chuyện khác ,” Chu lão lục híp mắt, “tối qua thấy tân lang. Trên vai vác một bao lớn, bên trong vật gì đó góc cạnh, trông như đá. Hình dạng… giống linh thạch, nhưng cảm nhận chút linh khí nào.”
Lục Diễn lẩm bẩm: “Giống linh thạch mà linh khí… là gì?”
Tống Ly đáp ngay: “Không thạch - linh thạch hao tận linh khí.”
Nàng chậm rãi giải thích, giọng bình mà rõ ràng:
“Linh thạch lưu thông trong Đại Càn đều do triều đình thống nhất phát hành. Cùng phẩm giai thì chất đá, hình dạng giống . Loại đá chuyên dùng để chứa linh khí, dù thời gian bao lâu cũng tự tiêu tán.
Nguồn linh khí đến từ địa mạch.
Có thể ví địa mạch của Đại Càn như kinh mạch trong cơ thể đan xen chằng chịt. Kinh mạch vận chuyển linh khí, còn địa mạch thì sinh linh khí, cũng gọi là linh mạch.
Kinh sư Đại Càn đặt đúng tại trung tâm địa mạch linh khí nồng đậm nhất.”
Nàng tiếp tục:
“Linh thạch tạo bằng cách chôn đá khắc linh mạch.
Hạ phẩm một năm thành.
Trung phẩm mười năm.
Thượng phẩm trăm năm.
Cực phẩm… hữu duyên mới gặp.
Linh thạch thể dùng giao dịch, cũng thể hấp thu linh khí. Sau khi linh khí cạn, đá sẽ triều đình thu hồi. Dĩ nhiên, giữ kỷ niệm cũng , nhưng nó chỉ giá trị khi chứa linh khí. Giữ vô dụng, nộp về còn thưởng hậu.”
Nàng khẽ dừng.
“Đa linh mạch trong tay triều đình. Số còn do các tông môn chứng nhận quản lý, nhưng mỗi năm đều nộp thuế theo linh mạch chiếm giữ.
Tuy nhiên… linh mạch cố định. Có cái đột ngột biến mất, cái đột nhiên xuất hiện. Mấy năm gần đây, linh khí tu chân giới càng ngày càng dồi dào.”
Chu lão lục xong, vẫn : “Vậy nên mới … tân lang thiếu linh thạch.”
Tống Ly hỏi tiếp:
“Hôm qua về hướng nào?”
Chu lão lục chỉ tay.
“Phía đó.”
Hắn bổ sung:
“Minh Nguyệt Đàm cũng ở hướng .”
Tống Ly dậy, lấy hai viên trung phẩm linh thạch.
“Đa tạ.”
Chu lão lục xua tay:
“Hôm nay thu tiền. Xem như kết giao với Tống đạo hữu.”
Tống Ly nhướn mày:
“Ngươi nhận ?”
Chu lão lục sâu hơn:
“Dục Ấu Đường nay trải khắp Đại Càn. Danh tiếng của Tống đạo hữu… ai mà ?”
Tống Ly khẽ gật đầu.
“Chuyện hôm nay, ghi nhớ.”
Nói xong, nàng xoay , bước nhanh về phía Minh Nguyệt Đàm.
Gió hồ thổi nhẹ.
Mặt nước phẳng lặng như gương.
Không câu cá.
Không tiếng .
Chỉ … linh khí d.a.o động dị thường.
Tống Ly dừng bước, ánh mắt lạnh xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-tu-tien-ta-luyen-dan-chi-de-nuoi-con/chuong-508bay-gio-khong-phai-luc-an-co-chuan-bi-chien-dau.html.]
“Gọi họ .”
Xa xa, trong tiểu trấn, tiếng pháo mừng hôn lễ vang lên rộn ràng.
nàng khẽ qua truyền âm:
“Bây giờ lúc ăn cỗ.”
Một luồng sát ý mơ hồ từ lòng hồ dâng lên.
“Chuẩn chiến đấu.”
Chu lão Lục mỉm tiễn họ rời , chợt phát hiện bình giữ nhiệt của Tống Ly vẫn còn để , vội vàng đuổi theo gọi lớn:
“Tống đạo hữu, đồ của ngươi lấy…”
mới chạy mấy bước ông dừng . Ba đều là đại năng Luyện Hư cảnh, còn ông chỉ là một con rối gỗ, dù chạy gãy chân cũng đuổi kịp.
Ngồi ở quán thêm một lúc vẫn chẳng khách, Chu lão Lục đành đặt chiếc cốc đúng chỗ Tống Ly từng , thong dong về phía nhà họ Kiều.
“Ta cũng ăn cỗ .”
Trước cửa Kiều gia, trống chiêng rộn ràng, pháo nổ vang trời, đèn l.ồ.ng giăng khắp nơi, náo nhiệt vô cùng.
Cái sân nông gia lớn, thậm chí phần sơ sài, chen chúc đầy . Bàn tiệc bày tràn cả ngoài cửa, chiếm trọn một con phố. Những tu sĩ nhận nhiệm vụ mà tới trân trối.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Họ là ai? Họ đang gì ở đây?
Rất nhanh đó, một bà mối mặc áo đỏ, cài hoa đầu, vẻ mặt hớn hở bước giải thích:
“Chư vị chớ vội, chớ vội! Kiều Cô nương gia thích thành thật náo nhiệt, nhưng mệnh khổ lắm a… cha mất sớm, thích chê nghèo mà cắt đứt liên lạc từ lâu. Nay sắp xuất giá mà chẳng mời nổi một ai.
May mà tân lang – Đỗ công t.ử thương xót thê t.ử, mới đến chợ đen phát nhiệm vụ, mời đông tới cho rộn ràng, để tân nương vui. Chư vị đừng lo, linh thạch hứa sẽ phát đủ. Mong hôm nay ăn uống thật vui vẻ, chúc phúc cho đôi tân nhân!”
Bên rì rầm bàn tán, nghi hoặc, kẻ do dự. Giữa những âm thanh , đột nhiên vang lên một giọng đặc biệt lanh lảnh:
“Hay! Chúc tân nương tân lang trăm năm hòa hợp, giai ngẫu thiên thành, cầm sắt hòa minh, con cháu đầy đàn, yêu đến đầu bạc răng long! Mà… còn dọn cơm ? Nói nhiều thế đói lắm . Tân lang tân nương , khi nào cho chúng ngắm chút? Cơ mà mới nhớ, Đỗ công t.ử dám mặt bao nhiêu đạo sĩ mà cưới Kiều cô nương, đúng là can đảm thật đấy. Là sức mạnh của tình yêu ? Ta hiểu lắm… Thế giờ thể khai tiệc ?”
Người đeo mặt nạ, đầu đội khăn nho sinh, che kín mái tóc dài, trông như một thư sinh gầy gò thanh tú, mà miệng lưỡi nhanh như gió.
Lời dứt, bộ tu sĩ đều sang nàng.
Tiêu Vân Hàn sững .
“Giọng … quen quá.”
Tề Song Huy cạnh đầu : “Ngươi quen kẻ đó?”
Tiêu Vân Hàn đáp khẽ: “…Không . Là yêu. Từ yêu quốc tới.”
Tề Song Huy xắn tay áo: “Vậy bắt tại trận ?”
Tiêu Vân Hàn lắc đầu: “Ở đây nhiều , đ.á.n.h dễ ngộ thương.”
“Đã ,” Tề Song Huy nghiêm mặt, “để âm thầm bày trận, chuyển ả đến nơi đ.á.n.h!”
Tiêu Vân Hàn giơ tay định ngăn , con yêu là Lục tiểu thư của Phượng Linh Anh Vũ tộc yêu quốc, vô pháp bảo, bọn họ chắc bắt … nhưng Tề Song Huy tĩnh tâm kết trận, đồng thời phong bế bộ âm thanh của .
Tiêu Vân Hàn: “……”
“Lên món ! Lên món !”
Không ai hô một tiếng, hiện trường lập tức náo động. Hơi nóng và hương thơm linh thực lan khắp con phố.
Mọi nữa cảm nhận thành ý của tân lang.
Tuy tiệc cưới quá xa hoa, nhưng nguyên liệu đều là linh tài, đầu bếp chuyên nấu linh thực. Chỉ riêng ăn một bữa lỗ, huống hồ tiệc còn linh thạch.
Tân lang … giàu ?
Món ăn dọn đủ, trận pháp của Tề Song Huy cũng tất. Hắn mở mắt, giải trừ phong bế.
Tiêu Vân Hàn: “……”
Thấy Tề Song Huy chằm chằm , Tiêu Vân Hàn nghĩ một lát, gắp viên thịt nhỏ gắp đặt bát .
“Ngươi ăn .”
Tề Song Huy lắc đầu: “Bây giờ lúc ăn. Chuẩn chiến đấu ?”
Tiêu Vân Hàn suy nghĩ một chút, đặt đũa xuống, rút kiếm .
“Rồi.”
Tề Song Huy nghiêm giọng: “Trận pháp… sắp khởi động.”