Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:24:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Khê cạnh cầm đũa giơ cao tay: "Cho cháu theo một chân với."

 

Nguyễn Trường Sinh cũng vội vàng giơ tay tán thành: "Em là em trai ruột thịt, đương nhiên thể nhắm mắt ngơ chuyện của chị ."

 

Nguyễn Khiết lí nhí tiếp lời: "Cháu bản lĩnh gì to tát, cháu ở cạnh bầu bạn cùng cô ba ạ?"

 

Nguyễn Thúy Chi kìm xúc động, gục đầu bật nức nở.

 

Lưu Hạnh Hoa đưa tay vỗ vỗ bờ vai cô nựng nịu: "Muốn thì cứ cho thỏa lòng, đừng giữ mãi trong sinh bệnh. Khi nào nhớ con thì cứ rủ thằng Ngũ đưa thị trấn thăm chúng nó. Con cái là núm ruột do đẻ , Lưu Hùng tài thánh cũng ngăn cấm ."

 

Nguyễn Thúy Chi gạt nước mắt gật đầu nức nở: "Vâng ạ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Chờ cho tâm trạng Nguyễn Thúy Chi vơi bớt ưu sầu, Nguyễn Trường Sinh mới thắc mắc: "Nghe cái gã họ Lưu hùng hổ như thế, nhất quyết ly hôn thì ? Hay là để em tóm đập thêm một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, ép đồng ý mới thôi?"

 

Nguyễn Thúy Chi lắc đầu can ngăn: "Thôi đừng, kéo thị trấn ầm ĩ cũng chẳng ích lợi gì , Lưu Hùng còn hai gã em trai cơ mà. Trước lý lẽ nắm chuôi, em xông tới quá bất ngờ, bố mới đuối lý nhún nhường. Bây giờ chị chủ động đòi ly hôn, con mắt của đời chị mới là kẻ rửng mỡ sinh sự, là sai trái, chẳng ai chịu về phe bảo vệ chúng ."

 

Lưu Hạnh Hoa bên cạnh cũng gật đầu đồng tình: "Nói chí ."

 

Nguyễn Trường Sinh gặng hỏi: "Vậy thì thế nào?"

 

Nguyễn Thúy Chi khẽ hít một , giọng đượm vẻ bất cần: "Hắn đồng thuận thì cứ mặc kệ, dẫu cũng một trở nữa. Tờ giấy ly hôn cũng chẳng nghĩa lý gì, chung sống với nữa thì tờ giấy cũng chỉ là thứ phế thải vô giá trị."

 

Cô cũng chẳng vì ba mớ thủ tục giấy tờ mà tiếp tục dây dưa với . Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế , dẫu Lưu Hùng tức ói m.á.u cũng quyết đời nào chấp nhận buông tay. Dằng dai mãi chỉ tổ sinh thêm lắm chuyện phiền toái, mệt mỏi rã rời mà chẳng đến .

 

Tâm nguyện duy nhất lúc của cô là thoát khỏi gông cùm ác mộng , chuyện dông dài khác tính .

 

Nhẫn tâm gạt bỏ ý định để Nguyễn Trường Sinh đón bé Hổ T.ử về ngủ, đêm Nguyễn Thúy Chi cũng chong đèn thức trắng. Đã ngủ còn lục đục thức dậy từ nửa đêm lụng, nào là giặt giũ quần áo, nào là chà giày chà dép, cặm cụi đến tận lúc gà gáy sáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-100.html.]

Lưu Hạnh Hoa thức dậy thấy cô dọn dẹp ngăn nắp đấy nhà cửa, chuyện gì cần cũng xong xuôi cả , còn nấu sẵn tinh tươm bữa sáng, bà hiểu rằng nếu cho cô thì lòng cô càng thêm trĩu nặng u sầu, thế nên bà cũng chẳng khuyên can gì nữa, cứ để mặc cô khuây khỏa.

 

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết rời giường cũng lẳng lặng gì, đ.á.n.h răng rửa mặt xong liền bàn ăn sáng.

 

Bữa sáng xong xuôi, Nguyễn Khê xốc cặp sách lên vai, chào Lưu Hạnh Hoa một tiếng khỏi nhà, vẫn cứ thẳng đến nhà ông thợ may già.

 

Nguyễn Dược Tiến rời nhà cô một lúc, lúc bước cổng Tôn Tiểu Tuệ níu tay dặn dò: "Tránh xa con Khê một chút, đừng sấn sổ đến gần nó, phân định ranh giới rành rọt với nó ? Chuyện tày đình của cô ba mày gây , để thiên hạ xỉa xói đủ muôn đời đấy."

 

Nguyễn Dược Tiến ngoan ngoãn gật đầu: "Con ."

 

Ra cửa đụng mặt Nguyễn Thúy Chi, cũng chẳng thèm buông một câu chào, nghiễm nhiên coi cô như dưng nước lã.

 

Nguyễn Thúy Chi cũng chẳng bận tâm, coi như vô phúc hai chị dâu, cũng chẳng hai thằng cháu trai Nguyễn Dược Tiến, Nguyễn Dược Hoa .

 

Đã quyết tâm chọn lấy con đường chông gai , chút ghẻ lạnh cỏn con sá gì chịu đựng ?

 

So với những ánh mắt dè bỉu soi mói, thì nỗi nhớ con cồn cào trong ruột gan mới là sự hành hạ khủng khiếp nhất.

 

Đêm qua Hổ T.ử lóc cóc chạy đến, mà cô còn kịp ôm con vỗ về lấy một cái.

 

Nguyễn Dược Tiến sang nhà ông thợ may học nghề, tất nhiên cũng phớt lờ Nguyễn Khê coi như vô hình.

 

Lúc thỉnh thoảng còn giở chứng tìm cớ kiếm chuyện với Nguyễn Khê dăm ba câu, nay tuyệt đối chẳng thèm đoái hoài, Nguyễn Khê dịp rảnh rỗi thanh tịnh, còn nhức tai những lời xằng bậy và triết lý gia trưởng của nữa, khí xung quanh dường như cũng trong lành hẳn lên.

 

Đằng nào thì ông thợ may già cũng chẳng buồn đáp lời , mỗi chuyện y như rằng mắng cho một trận rát mặt, nên cũng hậm hực thèm lân la hỏi chuyện. Thấm thoắt hai ngày trôi qua, dần tự coi như khí vô hình vô ảnh, chẳng hề chướng mắt cản trở gì Nguyễn Khê và ông cụ.

 

 

 

 

Loading...