Lăng Hào lúc mới hạ cánh tay che mặt xuống, nhỏ giọng đáp: "Cậu cần can thiệp , sẽ rước họa đấy."
Nguyễn Khê bộ dạng của , khỏi cảm thấy xót xa. Cô đưa tay vuốt những lọn tóc rối bời cho : "Chú năm của là tay m.á.u mặt núi Phượng Minh, bọn chúng dám động đến , cứ yên tâm."
Lăng Hào né tránh, dường như đón nhận sự quan tâm của Nguyễn Khê, ngập ngừng một lát hỏi: "Trông... mặt vết thương nào ?"
Nguyễn Khê cẩn thận quan sát khuôn mặt : "Không ."
Lăng Hào thở phào nhẹ nhõm: "Không là ."
Nguyễn Khê suy nghĩ một chút: "Cậu sợ về nhà cha thấy ?"
Lăng Hào cô gật đầu: "Ừm."
Nguyễn Khê thấu hiểu, nghĩ rằng cố nhẫn nhịn một chút cũng sẽ qua, dù cũng đến mức mất mạng. Xuất gia đình nên kỳ thị, cha ngày thường sống cẩn trọng, dám gây chuyện thị phi, hiển nhiên càng mang rắc rối cho họ, và cách nhất để tránh rắc rối chính là cam chịu.
Nguyễn Khê thêm gì, đưa tay phủi những vết bùn đất in hằn quần áo .
Sau khi phủi sạch sẽ, cô giúp lùa bầy lợn, cùng chung một đoạn đường.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Về đến nhà, Nguyễn Khê vẫn đau đáu trong lòng về chuyện . Cô kịp cất chiếc cặp xách, lập tức kéo Nguyễn Trường Sinh ngoài hiên, : "Chú năm, chú mặt cảnh cáo đám Cao Hải Dương một trận giúp cháu, bảo bọn chúng từ nay phép ức h.i.ế.p Lăng Hào nữa."
"Lăng Hào?"
Nguyễn Trường Sinh chau mày suy nghĩ: "Là thằng ngốc ở nhà sàn đó hả?"
Nguyễn Khê vỗ nhẹ vai : "Sao chú cũng gọi là thằng ngốc?"
Nguyễn Trường Sinh mỉm giải thích: "Không chú , mà là dân trong thôn đều gọi như . Nó chẳng hé răng chuyện với ai bao giờ, suốt ngày chỉ ôm khư khư quyển sách chăn lợn chăn dê, lù đù chậm chạp, giống như đầu óc vấn đề ."
Anh chỉ ngón tay lên đầu , ám chỉ trí tuệ của Lăng Hào khiếm khuyết.
Nguyễn Khê lườm : "Đọc hiểu sách mà là kẻ ngốc ?"
Nguyễn Trường Sinh vẫn : "Là mọt sách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-15.html.]
Nguyễn Khê đôi co thêm: "Rốt cuộc chú giúp ?"
Nguyễn Trường Sinh đáp: "Giúp! Đương nhiên là giúp! Cháu gái lớn mở lời nhờ vả, chú dám từ chối? Ngày mai chú sẽ tung tin ngoài, từ nay thằng mọt sách đó do chú bảo kê, sẽ kẻ nào dám bén mảng đến ức h.i.ế.p nó nữa."
Nguyễn Khê hài lòng, nở nụ ngọt ngào: "Cháu cảm ơn chú năm."
Nguyễn Trường Sinh vỗ nhẹ lên đầu cô: "Đi, ăn cơm thôi."
Nguyễn Khê đưa tay xoa nhẹ chỗ vỗ, lẽo đẽo theo bước nhà.
Lúc Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ về đến nhà, hai em Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa đang mải mê chơi con ngoài sân. Bên trong gian nhà chính, Nguyễn Chí Cao, Lưu Hạnh Hoa cùng Nguyễn Trường Sinh, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đang quây quần bên mâm cơm.
Nguyễn Trường Quý liếc mắt trong, sang hỏi Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa: "Hai đứa ăn cơm ?"
Nguyễn Dược Tiến nhét sợi dây tay Nguyễn Dược Hoa, thở hổn hển đáp: "Ông bà nội bảo nhà phân chia xong, từ nay ăn riêng. Ông bà nấu phần cơm của nhà , chỉ nấu đủ cho năm ăn thôi."
Nguyễn Trường Quý rảo bước căn bếp bên hông nhà, thấy hai chiếc chảo sắt trống trơn còn một hạt gạo, trong lòng cảm thấy bực bội, cố nuốt cục tức: "Hay thật, ông bà nội mà hành xử tuyệt tình đến mức ..."
Tôn Tiểu Tuệ theo sát phía , dáng vẻ dửng dưng bận tâm, nhỏ: "Thôi bỏ , dù phần lương thực cũng chia cho , chúng tự thổi cơm ăn, còn ăn dưa muối của họ mãi ?"
Nguyễn Trường Quý ngẫm cũng thấy lý, ăn chung cũng chỉ quanh quẩn củ cải muối, thà tự tay nấu nướng còn hơn.
Bụng đói cồn cào, Tôn Tiểu Tuệ do dự, lập tức xúc gạo vo nước.
Bếp củi mới xây ở mái hiên tranh đối diện, chờ vài ngày cho đất khô hẳn mới thể sử dụng. Hiện tại họ đành tạm thời dùng bếp ở nhà phụ, sống tạm bợ cho đến khi bếp mới thể thổi lửa nấu cơm.
Lúc , Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa vẫn cùng các cháu dùng bữa ở gian nhà chính. Đợi khi gian bếp thiện, sắm sửa đủ bàn ghế, ông bà sẽ chuyển hẳn sang nhà phụ dùng bữa, dọn mâm ở gian chính nữa.
Tôn Tiểu Tuệ trút gạo vo nồi, bước cửa nhà bếp gọi với sang gian chính: "Tiểu Khiết, sang đây phụ nhóm lửa."
Bát cơm của Nguyễn Khiết vẫn vơi hết, cô bé khẽ c.ắ.n môi ngước ngoài.
Chưa kịp để cô bé lên tiếng, Lưu Hạnh Hoa cất lời: "Tiểu Khiết đang ăn cơm, rảnh rỗi nhóm lửa cho cô."