Lưu Hạnh Hoa lớn tiếng gọi: "Tiểu Khê, Tiểu Khiết, gì đấy?"
Nghe tiếng gọi, Nguyễn Khê ngước lên, đôi mắt nheo , đáp: "Bà nội, cháu đang ăn hạt dưa ạ."
Lưu Hạnh Hoa: "..."
Cái con bé !
Bà mỉm : "Bố cháu về kìa, mau đây chào ."
Nguyễn Khiết phắt dậy, chạy đến chào hỏi: "Cháu chào bác Cả, bác Gái, hai bác đường bình an."
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nguyễn Khê. Không thể trốn tránh thêm, cô chậm rãi lên, phủi nhẹ quần áo, từ tốn bước đến bên cạnh Lưu Hạnh Hoa, đầu cúi gằm, hề Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh.
Lưu Hạnh Hoa khẽ chạm tay cô, nhắc nhở: "Bố ruột mà nhận ? Gọi bố con."
Nguyễn Khê khẽ mỉm , ngẩng đầu lên, giọng điệu lễ phép: "Xin chào hai bác."
Không khí vốn dĩ rộn rã bỗng chốc đông cứng , gương mặt Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh thoáng qua một nét bối rối.
Lưu Hạnh Hoa thấy thế vội vàng phá vỡ bầu khí gượng gạo: "Thôi, đừng đây nữa, mau nhà uống chén nước."
Câu của bà cứu vãn tình thế, vui vẻ vây quanh Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, đưa họ nhà.
Nguyễn Khê theo , trở chiếc ghế nhỏ quen thuộc. Cô là một thiếu nữ, những dịp đông thế , lớn thường để tâm đến trẻ con.
Lăng Hào vẫn yên vị, thấy cô , khẽ chìa tay , trong lòng bàn tay là một viên kẹo trái cây.
Nguyễn Khê mỉm nhận lấy, bóc lớp vỏ kẹo, đưa viên kẹo miệng, để vị ngọt lan tỏa đầu lưỡi.
Một lát , cô sang Lăng Hào: "Tớ suýt quên mất, năm nay tớ mười sáu tuổi ."
Mười sáu tuổi là bước ngoặt định mệnh của "cô", là lúc cha đón cô lên thành phố. Cuộc sống nhàn tản, êm đềm ở nông thôn khiến cô gần như lãng quên chi tiết quan trọng trong nguyên tác.
Đôi khi, nhà nhắc đến bác Cả Nguyễn Trường Phú, cô cảm giác như đang chuyện của dưng.
Suy cho cùng, cha ruột cô, nên cô cũng chẳng mảy may bận tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-177.html.]
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hóa , họ nhân dịp đám cưới của Nguyễn Trường Sinh để trở về.
Lăng Hào hạ giọng hỏi: "Cậu giận họ ?"
Nguyễn Khê ngậm viên kẹo, đáp: "Không giận, tớ thấy bình thường, vốn dĩ thiết gì."
Quả thật, cô hề họ, tình cảm gia đình cũng là con tròn trĩnh. Kể cả chủ nhân cũ của xác cũng . Sự xa lạ, cách mới là cảm giác thật nhất, ngoài chẳng còn gì khác.
Cũng thể gọi là giận, vì sâu thẳm trong lòng cô, cô gái từng ôm hận.
Nếu hôm nay, mặt Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh cô mà là cô gái , chắc hẳn cô sẽ vui mừng khôn xiết. Bởi cha cô cuối cùng cũng trở về, còn mang theo vinh quang, khiến cả làng trầm trồ ngưỡng mộ.
Nghĩ đến đây, cô bất giác hít một thật sâu, những ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t.
lúc , Nguyễn Thúy Chi từ trong nhà bước , tiến đến bên Nguyễn Khê, xổm xuống thì thầm: "Tiểu Khê, trò chuyện với bố con? Khó khăn lắm chị mới dịp về thăm."
Nguyễn Khê mỉm , thẳng mắt cô ba, lắc đầu: "Không gì để cả ạ."
Nguyễn Thúy Chi nắm lấy tay cô, khẽ bóp nhẹ, định gì đó nhưng thôi, khẽ xoa đầu cô dậy nhà.
Là niềm tự hào của đại đội Phượng Nhãn, từ lúc Nguyễn Trường Phú đặt chân nhà, khách khứa nườm nượp ngớt. Gần như cả làng đều đổ xô đến thăm hỏi, nhất là các cụ già và đàn ông trung niên, ai nấy đều nán trò chuyện vài câu.
Là phu nhân của thủ trưởng, Phùng Tú Anh bên cạnh tiếp khách, tay rời con trai nhỏ Nguyễn Hồng Binh.
Từ câu "xin chào" lạnh lùng ban nãy cho đến tận bữa tối, Nguyễn Khê một chủ động gần cha . Không hẳn là cố ý lảng tránh, chỉ là cô tạo sự chú ý.
Vốn dĩ là đứa con lãng quên, cô cần gì cố gắng chứng tỏ sự hiện diện của .
Bữa cơm tối diễn như thường lệ, Nguyễn Khê cạnh Nguyễn Khiết, lặng lẽ và cơm. Người lớn chuyện, trẻ con như cô và Nguyễn Khiết tiện xen , nên đành giữ im lặng.
Vì sự góp mặt của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, thêm chuyện cưới xin của Nguyễn Trường Sinh sắp đến, gia đình Nguyễn Trường Quý mấy ngày nay cũng quây quần ăn chung, còn nấu nướng riêng rẽ. Bữa tối hôm nay, tụ họp đông đủ.
Nguyễn Trường Quý giữ thái độ cung kính với cả, ăn tươi : "Ngày mai chú Năm đón dâu về, cả nhà cứ ngỡ đại ca bận rộn về kịp, ai dè xuất hiện bất ngờ, đúng là niềm vui lớn."
Nguyễn Trường Phú đáp lời: "Công việc lu bù quá, mãi mới xin nghỉ phép vài ngày về thăm nhà."