Nghe những lời , Nguyễn Thúy Chi khẽ đưa mắt Nguyễn Khê, hai cô cháu trao một ánh đầy ẩn ý nhưng ai lên tiếng.
Phía bên , Tôn Tiểu Tuệ nhanh nhảu chen : "Đại ca, đại tẩu, hai định đón Tiểu Khê lên thành phố thật ạ?"
Phùng Tú Anh gượng : "Điều kiện gia đình giờ khá hơn, vợ chồng em định đón cháu lên."
Thực , họ cũng chẳng thể trì hoãn thêm nữa. Nguyễn Khê đến tuổi cập kê, nếu cứ để cháu ở nông thôn, phó mặc cho Lưu Hạnh Hoa gả đại cho một thanh niên trong làng, thì e rằng cháu sẽ ôm hận họ suốt đời.
Dù cũng là m.á.u mủ ruột rà, họ thể nhẫn tâm đến mức .
Hơn nữa, lời hứa đón Nguyễn Khê lên thành phố từ nhiều năm , thể cứ mãi thất hứa .
Tôn Tiểu Tuệ thì tươi hớn hở, sang Nguyễn Khê: "Tiểu Khê, cháu sướng nhé, sắp lên thành phố hưởng phúc , thật khiến ghen tị."
Nguyễn Khê thẳng mắt Tôn Tiểu Tuệ, giọng điệu sắc lẹm: "Nhị bá mẫu, là bá ghen tị thì ."
"..."
Nụ mặt Tôn Tiểu Tuệ tắt ngấm.
Con ranh !
Giữa chốn đông thế mà nể mặt bà chút nào!
Trong lúc Tôn Tiểu Tuệ sượng sùng câm nín, Phùng Tú Anh dịu giọng khuyên bảo: "Tiểu Khê, con nên ăn với trưởng bối như thế."
Nguyễn Khê sang ruột của .
Khuôn mặt và ánh mắt bà hiện lên vẻ chân thành, ngây ngô như một đứa trẻ, hề chút giả tạo mỉa mai nào. Cô lạnh nhạt đáp: "Vậy thế nào? Xưa nay từng ai dạy con, con rành những lễ nghi ."
Câu trả lời của cô như một gáo nước lạnh, khiến Phùng Tú Anh và Nguyễn Trường Phú càng thêm bẽ bàng và áy náy.
Phùng Tú Anh gượng: "Sau sẽ từ từ chỉ dạy cho con."
Nguyễn Khê nhếch mép, buông một nụ nhạt nhẽo: "Cảm ơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-181.html.]
Thái độ xa cách, khách sáo của Nguyễn Khê dường như trở nên quen thuộc với Phùng Tú Anh. Bà còn thấy ngượng ngùng như , ngược , trong lòng còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ít , điều chứng tỏ Nguyễn Khê dù oán hận họ, nhưng vẫn chấp thuận theo họ lên thành phố.
Trước đó, bà từng nơm nớp lo sợ Nguyễn Khê sẽ mẩy, cự tuyệt việc lên thành phố, gây náo loạn khiến gia đình chịu cảnh chê .
xem cô bé vẫn cách cư xử, dẫu xa cách nhưng vẫn chịu hợp tác.
Nghĩ cũng , kẻ nào ngốc nghếch đến mức từ chối cơ hội thoát khỏi chốn sơn cước nghèo nàn để lên thành phố đổi đời?
Chỉ cần Nguyễn Khê đồng ý , lớn chuyện, giữ thể diện cho gia đình, họ tự nhủ sẽ dốc lòng bù đắp cho cô những tháng ngày .
Ngày hôm nay là ngày trọng đại của Nguyễn Trường Sinh, nên khí trong nhà vô cùng tất bật, nhộn nhịp. Bà con trong thôn kẻ đến phụ giúp một tay, đến hàn huyên cùng Nguyễn Trường Phú. Tiếng rôm rả vang vọng khắp nơi.
Với phận là tiểu bối, Nguyễn Khê cần nhúng tay quá nhiều việc. Cô chỉ lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc tân lang đón tân nương về.
Đoán chừng đoàn rước dâu vẫn còn lâu mới về tới, Nguyễn Khê kéo Nguyễn Khiết một góc khuất đống rơm khô, thì thầm to nhỏ: "Tiểu Khiết, ban nãy trong bữa ăn em cũng đấy, đại bá và đại nương định đón chị lên thành phố."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nguyễn Khiết gật đầu, lòng thoáng chút bùi ngùi: "Chị cứ yên tâm mà , rời khỏi vùng núi non hẻo lánh . Cuộc sống thành phố chắc chắn sẽ hơn, chị học nữa, tương lai xán lạn hơn ở đây nhiều."
Nguyễn Khê sâu mắt em họ: "Chị đưa em cùng."
Nguyễn Khiết sững sờ, chớp mắt liên hồi, nhất thời hiểu ý Nguyễn Khê.
Nguyễn Khê nắm c.h.ặ.t lấy tay Nguyễn Khiết: "Em còn nhớ lời chị từng ? Chị sẽ đưa em thoát khỏi ngọn núi , và đây chính là cơ hội vàng. Nếu bỏ lỡ , e rằng tương lai sẽ còn dịp nào nữa. Chỉ tri thức mới đổi vận mệnh, em hãy cùng chị lên thành phố tiếp tục việc học."
Những lời Nguyễn Khê như rót mật tai, khiến lòng Nguyễn Khiết dâng trào một niềm khát khao mãnh liệt. ...
Nguyễn Khê để cô bé kịp phản ứng, dứt khoát hỏi: "Em cần nghĩ ngợi gì thêm, chỉ cần trả lời chị một câu: Em ?"
Nguyễn Khiết khẽ mím môi, gật đầu thật mạnh.
Nếu thực sự cơ hội, cô bé đương nhiên khao khát . ... điều đó dường như quá đỗi xa vời, ngay cả trong giấc mơ cô bé cũng chẳng dám mơ mộng viển vông.
Nguyễn Khê vỗ nhẹ mu bàn tay em họ: "Em cứ để việc cho chị lo. Chị sẽ thuyết phục đại bá và đại nương đưa em cùng. Chị chỉ xin em một điều: Cho dù nhị bá và nhị bá mẫu nổi trận lôi đình, em cũng tuyệt đối nao núng, rõ ?"