Phải chật vật lắm mới an tọa vững chãi hỏa xa, ơn phước dãy ghế tọa loại đối nhãn, mà là ghế lưng .
Kéo Nguyễn Khiết an tọa đấy, Nguyễn Khê trút một tiếng thở dài phào nhẹ nhõm, gỡ bỏ lớp phòng thủ nét mặt, ban cho Nguyễn Khiết một nụ sảng khoái.
Nguyễn Khiết tay áp c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c, trút ánh giám sát của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh mới thư thái đôi bề, liền tì đầu vai Nguyễn Khê thỏ thẻ: "Tỷ tỷ, sắp rụng tim c.h.ế.t sống , trời đất cuồng, tỷ thể phong thái nhàn nhã đến thế?"
Nguyễn Khê mỉm : "Ta là tỷ tỷ của , tự nhiên thể hốt hoảng, nếu cũng hoảng, chẳng càng rối loạn ?"
Nguyễn Khiết minh bạch ý tại ngôn ngoại: "Hóa tỷ nãy giờ ngụy trang thôi ? Thế mà tỷ diễn tài tình thật đấy, mà bám c.h.ặ.t lấy tay tỷ, nương tựa bên cạnh tỷ, tâm can liền thấy an định muôn phần."
Đó là cảm giác chở che bảo bọc, dẫn đường chỉ lối.
Nguyễn Khê thủ thỉ: "Tổ phụ tổ mẫu đều chẳng ở cạnh, chẳng còn bến đỗ bình an nào bảo hộ, đặc biệt chốn thành thị phồn hoa đô hội, thế nhân xa lạ chẳng quen , chúng chẳng nương dựa ai , nếu cương ngạnh lên cự tuyệt, chúng chống đỡ ?"
Nguyễn Khiết ngẫm ngợi: "Còn đại bá, đại bá mẫu..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nguyễn Khê hắng giọng rỉ tai thanh âm nhỏ nhẹ: "Tuyệt đối đừng trông mong họ, màng nương nhờ ..."
Nguyễn Khiết c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi mỏng, lén ngó ngoái phía hậu tọa, lảng tránh chẳng bàn thêm sự đời.
Hỏa xa tuýt còi, cập bến an tọa.
Nguyễn Khiết Nguyễn Khê lay tỉnh mộng mị, hai tỷ gánh vác tư trang bám đuôi gót Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh hòa cùng dòng rời khỏi toa tàu.
Nguyễn Khiết mộng mị bừng tỉnh mộng, lóng ngóng nép sát Nguyễn Khê vấn an: "Tới nơi hả tỷ?"
Nguyễn Khê vươn tay chùi nhẹ khuôn trăng tèm nhèm của : "Ừ, bến đỗ ."
Nghe lời xưng tụng , Nguyễn Khiết cất bước dạo gót, đưa mắt thưởng ngoạn phong cảnh ngoài mạn thuyền. Thấy đài trạm phồn hoa rực rỡ hơn huyện nha muôn phần, tâm tình khua lên cơn hốt hoảng tên, thở vô thức như sợi tơ siết c.h.ặ.t .
Hành xác hỏa xa ròng rã hai ngày rưỡi trời, sự cơ nhọc nhất thời xoa dịu cơn hoảng sợ, nhưng giây phút đây ý niệm về chốn thị thành đô hội ngập tràn, sắp đối diện gia môn của đại bá, nghênh kiến đường đường , sự bối rối bộc phát dồn dập.
Lẽ dĩ nhiên Nguyễn Khê thì thản nhiên như , nàng chỉ thấu một nỗi thống khổ tột cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-201.html.]
Rời xa hỏa xa đặt chân lên thềm đài trạm, nàng nán vài giây hít căng l.ồ.ng n.g.ự.c những ngụm khí trời trong trẻo, má phồng lên đẩy bọt khí chiều sảng khoái.
Nàng vốn chẳng hứng thú với xê dịch, với nàng, oằn tàu hỏa độ hai ba ngày gian truân chẳng kém cạnh trèo non lội suối hai ba ngày ròng.
Khó khăn lắm mới lết mạng khỏi toa tàu, tự nhiên nàng tận hưởng những giây phút thở dốc sảng khoái .
Phùng Tú Anh thấy sự thể, khẽ mở miệng hàn huyên: "Say tàu xe chăng?"
Nguyễn Khê lắc lư mái đầu phủ nhận, xốc nách hành trang tiếp tục lên đường.
Giờ thì hoàng hôn buông lơi chạng vạng, vệt ráng chiều tà phủ dài thềm trạm, trải bóng lê thê theo gót lữ hành.
Nguyễn Trường Phú tay bế bồng Nguyễn Hồng Binh xông pha tiên phong, Phùng Tú Anh thì vai vác hành trang dẫn dắt Nguyễn Khê Nguyễn Khiết theo hầu hậu giá.
Sợ Nguyễn Khê Nguyễn Khiết tân binh lạc lối chốn phồn hoa, bà cố ý tụt đôi ba bước để tiện bề quan sát.
Men theo dòng lưu thủy thoát khỏi nhà ga, xa giá thiết giáp sẵn sàng chực chờ.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nối gót đại bá bá mẫu thăng đường, an tọa hít lấy hít để ngụm sinh khí.
Phùng Tú Anh thấu hiểu nỗi khổ sở của nàng, bèn thì thầm: "Sắp tới cửa nhà ."
Nguyễn Khê lọt tai lời thì như gió thoảng mây bay, nhưng Nguyễn Khiết như điểm huyệt thần kinh tột độ.
Nàng nép c.h.ặ.t trong xe xiết lấy vòm tay Nguyễn Khê, đưa mắt dòm ngó phong cảnh, nín thở chiêm ngưỡng chốn phồn hoa đô thị từng mộng mị truyền miệng – đường rộng thênh thang xen lẫn nhà cao lầu lộng lẫy, ngựa xe xuôi ngược, khách bộ hành đạp xe chen lấn hối hả.
Đôi ba nhịp thấy một cỗ ô tô lướt gió lao qua.
Sự bấn loạn đè nén thanh âm, Nguyễn Khiết câm lặng nuốt trôi cảnh quan ánh mắt, đương lúc hồn phách mê mẩn say đắm, cỗ xa giá đột nhiên hãm phanh cái rụp, đồng điệu với lời tuyên cáo của Nguyễn Trường Phú: "Cập bến ."
Nàng giật nảy hồn, Nguyễn Trường Phú căn dặn Phùng Tú Anh: "Nha môn hỏa tốc nên chẳng tư dinh , bà dìu dắt hai nha đầu an bài chu đáo, ngự thiện tối nay cũng miễn chờ, e rằng chẳng thể hồi gia đúng hẹn."