Diệp Thu Văn thầm mắng trong lòng: Xin cô nương, ê chề chính là cô đấy! bụng chứa chấp cô, bắt cô ngủ đất, thế mà cô đem chuyện của bô bô mặt !
Bởi thế, Diệp Thu Văn mới : "Bỏ qua hết ."
Cô nàng chẳng bẽ mặt thêm nào nữa, mất mặt quá !
Nguyễn Thu Dương vẫn cam lòng, kiên quyết : "Chị bỏ qua thì tùy chị, chứ em thì đời nào chịu để yên ."
Diệp Thu Văn: "..."
Thích gì thì , miễn đừng kéo xuống vũng bùn là !
Phía phòng hướng Bắc, Nguyễn Thu Nguyệt giang tay giang chân chình ình giường. Vắng bóng Nguyễn Thu Dương, cô bé cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn, khí xung quanh cũng trong lành hơn bao.
Bây giờ căn phòng là lãnh địa riêng của cô bé, chiếc giường cũng thuộc về cô bé. Nằm sấp, ngửa, lăn lộn thế nào cũng . Lăn chán chê, cô bé nhổm dậy, thò tay cặp sách lấy lọ kem dưỡng da mà Nguyễn Khê mua cho, mở nắp hít hà mùi thơm ngào ngạt.
Cuộc đời bỗng dưng tươi lạ thường.
Thoải mái quá mất!
Cô bé chìm giấc ngủ ngon lành, sáng hôm thức dậy trong tâm trạng khoan khoái, đ.á.n.h răng rửa mặt, ăn sáng, tung tăng học, bắt đầu một ngày mới tràn trề sức sống.
Cô bé cũng bỏ luôn lọ kem dưỡng da cặp mang đến trường. Tuy dám dùng nhưng trưa tan học về, cô bé hí hửng lôi khoe với bạn: "Đại tỷ ruột mua cho tớ đấy."
Cô bạn đương nhiên "đại tỷ ruột" của Nguyễn Thu Nguyệt là ai, suýt xoa ghen tị: "Trời, đại tỷ của tuyệt vời quá."
Nguyễn Thu Nguyệt hãnh diện mặt, còn hào phóng mở nắp cho bạn hít ké một .
Cho mượn dùng thì dám , chính cô bé mỗi dùng cũng chỉ dám quẹt tí tẹo.
lúc cô bạn đang hít lấy hít để thì Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh ngang qua.
Nguyễn Thu Dương tinh mắt, liếc qua nhận ngay lọ kem dưỡng da tay Nguyễn Thu Nguyệt.
Mắt cô nàng mở to hết cỡ.
cô nàng kìm nén , sấn tới chất vấn Nguyễn Thu Nguyệt ngay giữa đường.
Cô nàng kéo Tô Manh Manh rảo bước nhanh về nhà, lao thẳng lên lầu, mở cửa phòng xem thử thì thấy lọ kem của Diệp Thu Văn vẫn im lìm bàn. Cô nàng nhíu mày khó hiểu, tự hỏi lọ kem của Nguyễn Thu Nguyệt đào .
Đang định khép cửa thì Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết từ trong phòng bước .
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết coi cô nàng như tàng hình, thèm chào hỏi, cứ thế thẳng xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-221.html.]
Nguyễn Thu Dương bĩu môi, cũng theo xuống phòng ăn dùng bữa.
Trưa nay Nguyễn Trường Phú về, Diệp Thu Văn cũng vắng mặt, mâm cơm chỉ tám .
Ngoại trừ cái máy Nguyễn Hồng Quân, đều cắm mặt ăn, ai mở lời.
Đến khi bữa ăn gần tàn, Nguyễn Thu Dương như thể nhịn nữa, bất thình lình sang chất vấn Nguyễn Thu Nguyệt: "Lúc tan học tao thấy mày cầm lọ kem dưỡng da, ở đấy? Ăn cắp tiền nhà mua ?"
Nguyễn Thu Nguyệt đủng đỉnh đáp: "Đại tỷ mua cho tao đấy, vấn đề gì ?"
Phùng Tú Anh ngơ ngác: "Kem dưỡng da gì thế?"
Nguyễn Thu Dương đặt đũa xuống, chạy tuột phòng khách xách cặp của Nguyễn Thu Nguyệt . Trút ngược cặp xuống bàn, lọ kem dưỡng da rơi , cô nàng chỉ đó: "Đây , nhà chỉ đại tỷ mới dùng loại thôi."
Phùng Tú Anh kịp mở miệng, Nguyễn Khê Nguyễn Thu Dương cất giọng: "Tao mua cho Thu Nguyệt đấy, nào?"
Nguyễn Thu Dương hống hách: "Mày lấy tiền?"
Nguyễn Khê thẳng mắt cô nàng: "Bà nội cho tao, mày ý kiến gì?"
Nguyễn Thu Dương lúng túng: "Bà nội… bà nội… cho mày lúc nào?"
Nguyễn Khê lườm một cái sắc lẹm: "Mày vấn đề về thần kinh ?"
Nguyễn Thu Dương nghẹn họng, Phùng Tú Anh lên tiếng giảng hòa: "Nhà mất tiền , con mau xuống ăn ."
Nguyễn Thu Dương bẽ bàng, đành hậm hực xuống ăn tiếp.
trong lòng dâng lên nỗi ấm ức - đến cả Nguyễn Thu Nguyệt cũng dùng đồ xịn, thế mà cô nàng !
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trong nhà năm chị em gái, duy nhất cô nàng dùng loại kém chất lượng!
Cô nàng dám bì với Diệp Thu Văn, nhưng Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đều sướng hơn cô, nỗi hờn mà nuốt trôi!
Thế là cô nàng sang vòi vĩnh Phùng Tú Anh: "Mẹ, con cũng một lọ kem như thế."
Phùng Tú Anh lườm cô nàng: "Da con vốn , cần thiết."
Nguyễn Thu Dương phụng phịu: " con thích!"
Phùng Tú Anh gắt: "Nhà đông con, đứa nào cũng đòi dùng đồ nhất thì cạp đất mà ăn ? Đại tỷ con dùng loại đó là vì da nó nhạy cảm, dùng loại khác, con thừa còn gì."