Bình thường Nguyễn Trường Phú chắc cũng khắt khe với Nguyễn Hồng Quân lắm, nên thằng bé trộm quần áo của ông diện.
Nguyễn Khê lướt Nguyễn Trường Phú, mặt cảm xúc, đáp nhát gừng: "Ồ."
Thấy thái độ dửng dưng của cô, Nguyễn Trường Phú sôi m.á.u, lớn tiếng: "Tao đếch cần mày mang ơn, cũng chẳng dám nhận cái ơn đó. Coi như Nguyễn Trường Phú nợ mày!"
Nói đoạn, ông sang sai Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm: "Mang lên phòng nhị tỷ mày ."
Nguyễn Hồng Quân vội vàng xông tới, vác một nửa đống đồ, phần còn nhường Diệp Phàm.
Vừa hì hục khuân đồ lên lầu, nuốt nước bọt, than thở với Diệp Phàm: "Nói thật nhé, giờ phút em ghen tị với đại tỷ với đường tỷ c.h.ế.t. Ghen tị đến nổ tung cả đây !"
Nói xong, còn rên rỉ "Á á á" mấy tiếng đầy kịch tính.
Diệp Phàm mà ngán ngẩm lật trắng mắt.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Dưới nhà, tề tựu đông đủ bên bàn ăn.
Sắc mặt ai nấy đều mang vẻ gượng gạo, mỗi đuổi theo một suy nghĩ riêng.
Nguyễn Thu Dương bứt rứt yên, kéo tay Diệp Thu Văn: "Đại tỷ, vệ sinh với em chút."
Diệp Thu Văn ậm ừ dậy theo .
Vào đến nhà vệ sinh, đóng kín cửa, Nguyễn Thu Dương cau thì thào: "Trời đất ơi, thế là ? Sáng Nguyễn Khê bố tức điên lên bỏ cả bữa sáng, mà ông hì hục cả buổi kiếm cả đống đồ xịn mang về cho nó? Bộ quân phục , em xin gãy lưỡi mà đến giờ bố còn thèm cho em một bộ!"
Sắc mặt Diệp Thu Văn cũng căng thẳng kém, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an tột độ. Cô cũng hiểu nổi hành động của Nguyễn Trường Phú. Sáng Nguyễn Khê chọc giận đến mức , giờ phản ứng như ? Thật khó tin!
Dù bề ngoài ông vẫn tỏ bực tức, nhưng hành động tố cáo tất cả, rõ ràng đến mức Nguyễn Thu Dương còn nhận !
Ông đang cố lấy lòng Nguyễn Khê ?
Ý nghĩ lóe lên, cô tự hoảng sợ.
Trong cái nhà , giờ chỉ khác khúm núm lấy lòng Nguyễn Trường Phú, chứ đời nào chuyện ông lấy lòng ai?
Cô thực sự thể hiểu nổi, rốt cuộc Nguyễn Khê chạm dây thần kinh nào của ông?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-230.html.]
Chuyện quá sức kỳ lạ!
Cô vẫn luôn đinh ninh rằng Nguyễn Trường Phú nhẫn nhịn Nguyễn Khê chỉ vì cô mới ở quê lên. Đợi một thời gian nữa, khi sức chịu đựng cạn kiệt, với cái tính nóng như Trương Phi, ăn khó của Nguyễn Khê, chắc chắn cô sẽ ngày tháng dễ chịu trong cái nhà .
xem , chuyện diễn theo kịch bản đó.
Cổ họng cô khô khốc, ngẩn ngơ mãi mới thốt nên lời.
Thấy cô im lặng, Nguyễn Thu Dương lay mạnh vai cô: "Đại tỷ, chị em ? Bố ? Uống lộn t.h.u.ố.c ?"
Diệp Thu Văn hít một thật sâu để lấy bình tĩnh: "Chị cũng rõ nữa, tạm thời cứ lơ , chờ xem tình hình sắp tới thế nào , giờ ăn cơm thôi."
Nguyễn Thu Dương tức tối dậm chân: "Thế thì nuốt trôi! Em nghẹn ứ cổ , chả ăn uống gì nữa!"
Diệp Thu Văn xong, cũng thấy bụng nặng trĩu, chẳng còn thiết tha gì đến miếng ăn.
Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương từ nhà vệ sinh trở về phòng ăn, lúc Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm cũng từ lầu xuống.
Nguyễn Hồng Quân kéo ghế xuống bàn, mặt mày hớn hở, nũng với Nguyễn Trường Phú: "Bố ơi, bố xem dạo con ngoan thế cơ mà, chẳng ngoài đ.á.n.h gây chuyện để bố phiền lòng, bố kiếm cho con một bộ quân phục mặc cho oai ."
Nguyễn Trường Phú lườm con trai một cái: "Để xem biểu hiện của thời gian tới thế nào ."
Nguyễn Thu Dương liền nhanh nhảu chen : "Thế còn con thì ạ?"
Vừa Nguyễn Thu Dương lên tiếng, sắc mặt Nguyễn Trường Phú lập tức tối sầm: "Con còn mặt mũi mà mở miệng xin xỏ ? Biểu hiện của con còn tệ hơn cả nó! Dạo con gây bao nhiêu chuyện ầm ĩ trong cái nhà , cần bố kể từng việc một ?"
Nguyễn Thu Dương cúi gằm mặt, bĩu môi, lý nhí cãi : "Thế Nguyễn Khê thì ? Từ lúc chị bước chân cái nhà là sóng gió nổi lên. Chị loạn với tất cả , sáng nay còn chọc giận cả bố, mà bố vẫn mang quân phục về cho hai chị em họ?"
Nguyễn Trường Phú chằm chằm Nguyễn Thu Dương, gằn giọng: "Bởi vì nó đứa vô cớ sinh sự, cùng lắm chỉ là cái tính đà lấn tới thôi!"
Nghe , Nguyễn Thu Dương thẳng lưng, trợn trừng mắt vặc : "Chị mà vô cớ sinh sự á? Chị cái lý gì cơ chứ..."
khi thấy nét mặt Nguyễn Trường Phú dần biến đổi, giọng cô bé nhỏ dần tắt hẳn, cúi đầu cắm cúi ăn cơm.