Lúc nãy rửa chân cô mới thấy, chân Nguyễn Thu Nguyệt phồng rộp lên mấy chỗ. Trên đường cô bé giấu giếm, giờ cũng lơ: "Không chị, quen sẽ hết."
Nguyễn Khê mắng yêu: "Em cũng giỏi chịu đựng ghê."
Nguyễn Thu Nguyệt xòa: "Sau lính, cực khổ gấp trăm thế nữa kìa."
Nguyễn Khê đắp chăn cho cô bé: "Sáng mai chị đưa em trạm xá khám, bôi t.h.u.ố.c cho mau lành."
Nguyễn Thu Nguyệt ngại phiền: "Thôi chị, ."
Nguyễn Khiết lên tiếng: "Cứ em, chị cũng việc cần ngoài mà."
Nguyễn Thu Nguyệt tò mò: "Chị cũng trầy chân ?"
Nguyễn Khê mỉm : "Không, chị gặp một bạn."
Nguyễn Thu Nguyệt gật gù: "Vậy em cùng chị nhé."
Nói xong câu chuyện, cả ba chìm giấc ngủ say sưa. Vì quá đuối sức chuyến dài, sáng hôm họ ngủ nướng đến tận trưa mới dậy. Bỏ qua bữa sáng, cả đám kéo về nhà ăn trưa luôn.
Trên đường về, Nguyễn Thu Nguyệt ngáp ngắn ngáp dài hỏi: "Cô ba là thợ may núi hả chị?"
Nguyễn Khê gật đầu: "Ừ, cuối năm cô bận tối mắt tối mũi."
Nguyễn Thu Nguyệt hỏi: "Em nhớ còn chú hai thím hai nữa mà, tối qua thấy mặt mũi ?"
Nguyễn Khê kịp đáp, Diệp Phàm nhanh nhảu: "Em thấy ? Ngay căn nhà bên cạnh đấy."
Cậu sang Nguyễn Khê: "Chắc là riêng nhỉ?"
Hai đứa nhóc lanh lợi thật, Nguyễn Khê gật đầu: " , nhà bên cạnh đấy, riêng ."
Nguyễn Hồng Quân thì chẳng màng đến dăm ba câu chuyện phiếm, nhóc cứ chạy lăng xăng đường núi, ngắm nghía cảnh vật xung quanh. Mùa đông núi tuy màu xanh của cây lá, nhưng những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa xen lẫn hàng thông xanh thẫm vẫn tạo nên một bức tranh hùng vĩ.
Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm tuy còn nhỏ nhưng cũng thích hóng hớt chuyện lớn. Nói dăm ba câu cũng thu hút bởi cảnh sắc núi rừng, bèn sang ngắm nghía.
Tâm trạng thảnh thơi, vội vã như lúc nên cảnh vật trong mắt họ cũng trở nên tươi hơn.
Về đến nhà lúc bữa cơm trưa dọn sẵn.
Nhà thêm năm đứa trẻ ríu rít gọi ông gọi bà, khí sôi động hẳn lên. Ông bà nội mặt tươi rói, hết hỏi han đứa trêu chọc đứa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-247.html.]
Ông bà còn mang bánh mứt chuẩn Tết thết đãi mấy đứa nhỏ.
Riêng Nguyễn Hồng Quân thì cứ bám c.h.ặ.t lấy chú năm, nài nỉ: "Chú năm, chú truyền cho cháu vài chiêu võ công , để cháu về thành phố khoe với lũ bạn, cho chúng nó lé mắt luôn!"
Ăn trưa xong, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết dẫn Nguyễn Thu Nguyệt đến nhà lợp mái ngói khám chân.
Tới nơi thấy Lăng Hào , Nguyễn Khê hỏi Chu Tuyết Vân: "Cậu thím?"
Chu Tuyết Vân rắc t.h.u.ố.c bột cho Nguyễn Thu Nguyệt đáp: "Cậu sườn núi ."
Nguyễn Khê ngạc nhiên: "Gần Tết còn chăn lợn gì nữa thím?"
Chu Tuyết Vân thở dài: "Từ ngày cháu , thằng bé trở nên lầm lỳ, chuyện với ai, cũng chẳng chơi với ai. Lợn , trời nóng lạnh, nó cũng xách xác sườn núi lỳ, trừ những ngày mưa gió."
Nguyễn Khê sang với Nguyễn Khiết: "Chị qua đó tìm nhé."
Nguyễn Khiết gật đầu: "Chị , em ở đây với Thu Nguyệt."
Nguyễn Khê chào Chu Tuyết Vân rảo bước cửa.
Cô vác cặp chạy một mạch đến chỗ cũ, từ xa thấy Lăng Hào chơ vơ tảng đá. Lại gần thêm chút, cô tiếng kèn harmonica ngân lên giai điệu bi ai, nỉ non của bản "Lương Chúc".
Nguyễn Khê nhẹ nhàng tiến gần, cách Lăng Hào một đoạn, im lặng lắng . Sống mũi cô chợt cay xè.
Lăng Hào thổi thêm một lúc như linh cảm, tiếng kèn bỗng im bặt. Cậu vội vàng phắt dậy, lưng , quả nhiên thấy Nguyễn Khê đang đó.
Hai vài giây, cùng bật rạng rỡ.
Nguyễn Khê bước tới, nhẹ nhàng thả xuống phiến đá bên cạnh Lăng Hào, môi nở nụ tinh nghịch: "Nhớ tớ chứ gì?"
Chẳng chút ngượng ngùng e thẹn, Lăng Hào đáp lời một cách tự nhiên: "Ừ."
Vừa xuống, thì thầm thêm một câu: "Ngày nào cũng nhớ."
Nhớ cô sống nơi phố thị phồn hoa, nhớ cô ngày trở chốn , nhớ từng khoảnh khắc nhỏ bé hai đứa bên .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cách Lăng Hào thổ lộ chẳng chút sến súa, cứ như thể đang thèm một viên kẹo ngọt, chân thành và bình dị đến lạ. Sự chân thật mang một sức quyến rũ lạ kỳ, khiến ai cũng mỉm xao xuyến.
Nụ môi Nguyễn Khê càng thêm rạng rỡ. Cô cúi xuống, nhanh tay mở nắp cặp sách, lôi hai thỏi sô-cô-la dài bằng bàn tay, dúi tay Lăng Hào: "Trước lúc về tớ ghé cửa hàng mua đấy, cất công mang về cho ."