Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:32:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Nguyễn Khê sửa soạn gần xong, Nguyễn Thúy Chi kéo cô gian bếp nhỏ chuyện riêng.

 

Thắp ngọn đèn dầu mờ ảo, Nguyễn Thúy Chi lấy từ trong một túi vải đen rút dây, ấn tay Nguyễn Khê, dặn dò: "Cuộc sống thành phố sướng khổ , chỉ con tỏ tường. Đây là chút lòng thành của cô Ba, con cứ cất kỹ, đừng quan tâm ai gì, tuyệt đối để bản chịu thiệt thòi."

 

Nguyễn Khê vội vàng đẩy : "Lúc , bà nội cho con bộn tiền , con vẫn còn dư dả lắm, cô Ba cứ giữ lấy mà tiêu, kiếm tiền cực khổ lắm."

 

Lúc rời quê, bà nội Lưu Hạnh Hoa gom hết tiền dành dụm hai năm qua đưa cho cô, chắc bà còn bù thêm ít. Lên thành phố, cô cũng chẳng tiêu xài gì nhiều, thỉnh thoảng mới mua quà bánh cho Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt, còn đa phần đều xài tiền của Nguyễn Trường Phú.

 

Cô chẳng thiếu tiền, ngoa khi tiền trong tay dư sức nuôi cô đến lúc nghiệp đại học. Dù những năm đầu khôi phục kỳ thi đại học, sinh viên đóng học phí, còn trợ cấp hàng tháng.

 

Nguyễn Thúy Chi kiên quyết dúi tiền tay cô: "Nhà ở nơi rừng núi hẻo lánh , quanh năm suốt tháng cũng chẳng tiêu xài bao nhiêu, tiền nong dư dả lắm. Còn con bôn ba ngoài , tránh khỏi những lúc khó khăn, thiếu thốn. Cô Ba ở bên cạnh, con cưu mang cả bé Khiết, chỉ tiền mới giúp con xoay xở . Nghe lời cô, cất kỹ phòng khi bất trắc. Hơn nữa, tiền cô kiếm cũng nhờ con truyền nghề, nhờ cái tiệm may con để . Con nhận, cô an tâm nhận đồ của khách ?"

 

Nguyễn Khê ngần ngừ Nguyễn Thúy Chi, khẽ thở dài.

 

Nguyễn Thúy Chi để cô kịp suy nghĩ, nhét thẳng túi tiền túi áo cô: "Giữ lấy , cô Ba chỉ giúp con chừng thôi. Ra ngoài , cô chẳng giúp gì cho con, con nhận để cô yên tâm phần nào."

 

Nguyễn Khê từ chối nữa, cất gọn túi tiền: "Cô Ba yên tâm, con sẽ tự lo cho thật ."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Nguyễn Thúy Chi mỉm , vỗ vỗ tay cô: "Phải thế chứ."

 

Nguyễn Khê ôm chầm lấy cô: "Cô cũng giữ gìn sức khỏe nhé."

 

Nguyễn Khê tươi rói: "Con sẽ sống thật ."

 

Thổi tắt ngọn đèn dầu, hai cô cháu về phòng. Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt dọn xong đồ đạc, ngoan ngoãn giường.

 

Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi cũng tháo giày, chui chăn. Hơi ấm lan tỏa, bốn cô cháu rôm rả chuyện trò.

 

Sáng sớm hôm , cả đám lục đục thức dậy, xách hành lý về nhà ăn sáng.

 

Ăn xong chuẩn lên đường, bất ngờ nhất là màn chia tay đẫm nước mắt của Nguyễn Hồng Quân. Thằng bé bù lu bù loa, miệng ngừng gọi ông gọi bà, khiến Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa cũng rơi nước mắt theo.

 

Nguyễn Chí Cao lau nước mắt, vỗ vai cháu: "Đàn ông con trai !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-250.html.]

 

Nguyễn Hồng Quân nín bặt, nghiêm trang giơ tay chào ông bà theo điều lệnh quân đội.

 

Cuộc chia tay diễn khá lâu, Nguyễn Khê chào tạm biệt từng một. Cuối cùng, cô bước đến chỗ Lăng Hào. Lần , mắt đỏ, dường như chuẩn sẵn tâm lý để mỉm tiễn cô .

 

Nguyễn Khê mặt , im lặng một lúc dang rộng vòng tay.

 

Lăng Hào , chút ngượng ngùng, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng. Cậu nhẹ nhàng ôm cô lòng, thì thầm: "Ở ngoài đó nhớ tự chăm lo cho bản nhé."

 

Lưu Hạnh Hoa thấy thế vội lấy tay che mắt: "Ôi trời, bọn trẻ thời nay bạo dạn thật!"

 

Nguyễn Thúy Chi khoác tay bà, khúc khích, khóe mắt cũng ươn ướt.

 

Nguyễn Khê vỗ nhẹ lưng Lăng Hào: "Tớ , cũng sống vui vẻ đấy nhé!"

 

"Ừ." Lăng Hào đáp gọn, chẳng quan tâm bản , chỉ cần là lời Nguyễn Khê, sẽ theo.

 

Màn chia tay kết thúc ch.óng vánh, hai chỉ ôm một cái nhẹ nhàng.

 

Chào tạm biệt xong xuôi, Nguyễn Khê xách hành lý, cùng đám trẻ lên đường. Lần , Nguyễn Trường Sinh đích tiễn họ khỏi núi. Có cùng, cũng đỡ vất vả hơn, vì thể cõng Nguyễn Thu Nguyệt.

 

Nguyễn Trường Sinh xách hành lý, dẫn đầu đoàn . Bọn trẻ cứ ba bước ngoái đầu , vẫy tay chào Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa. Ông bà nội cũng lững thững tiễn theo một đoạn dài mới dừng .

 

Lưu Hạnh Hoa ngậm ngùi: "Chẳng bao giờ tụi nó mới về ."

 

Nguyễn Thúy Chi khoác tay , vuốt ve bờ vai bà an ủi.

 

Tâm trạng trẻ con vốn dễ đổi, lúc buồn lúc vui. Đi một đoạn, Nguyễn Hồng Quân quên béng nỗi buồn chia xa, lẽo đẽo theo chú năm, mè nheo đòi những chiến tích oai hùng thuở nhỏ.

 

Nguyễn Trường Sinh chiều ý cháu, kể thao thao bất tuyệt suốt dọc đường, thiếu điều lôi cả chuyện mặc quần thủng đ.í.t kể.

 

 

 

 

Loading...