"Ai thèm học chung lớp với họ chứ?!" Nguyễn Thu Dương buột miệng thốt chính nỗi lòng của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.
Nghe lời xấc xược , sắc mặt Nguyễn Trường Phú tức thì sa sầm. Chút khí thế của Nguyễn Thu Dương nháy mắt dập tắt còn một mảnh, cô ả bất giác rụt cổ, nuốt nước bọt cái ực, cúi gằm mặt và cơm, chẳng dám hé răng thêm nửa lời.
Bữa ăn trôi qua trong sự ngột ngạt. Ăn xong, vì ở nhà chẳng ai bầu bạn, cô ả bèn chạy tìm Tô Manh Manh than thở: "Tớ thà c.h.ế.t cũng học chung lớp với họ. Lỡ một là chị ruột, một là chị họ từ quê lên, tớ giấu mặt ?"
Tô Manh Manh ngẫm nghĩ một lát đáp: "Nguyễn Khê xinh thế , gì mà mất mặt ?"
Nguyễn Thu Dương trợn trừng mắt bạn: "Rốt cuộc mắt ? Ả ở chỗ nào? Tớ chỉ thấy rặt một vẻ quê mùa, từ sợi tóc đến tận xương tủy đều toát lên cái khí chất bần nông."
Tô Manh Manh chân thành : "Không quê . Hồi da dẻ ngăm đen thì chút xíu, nhưng nay da dẻ trắng trẻo , kiều diễm lắm. Cậu Nguyễn Khiết thì đúng là phát ngay quê, nhưng Nguyễn Khê thì tuyệt nhiên . Cái khí chất lúc chuyện khác hẳn. Dù chỉ khoác lên bộ quần áo tuềnh toàng, tớ vẫn thấy xuất sắc."
Nguyễn Thu Dương tức ách, trừng mắt oán giận.
Tô Manh Manh chớp chớp mắt, một lúc đành xuôi xị: "Thôi , chị cũng quê mùa lắm."
Đến lúc Nguyễn Thu Dương mới hài lòng, bồi thêm: "Với ả mười bảy tuổi đầu ! Mười bảy tuổi mới lớp bảy, ngang hàng với tớ, ả sợ rụng răng , nhưng tớ thì sợ mang nhục đấy!"
Tô Manh Manh an ủi: "Thế thì đến trường cứ xem như quen họ là xong."
Nguyễn Thu Dương hất hàm: "Đương nhiên là tớ sẽ vờ như quen. Dù chung lớp tớ cũng chẳng thèm nhận nhà."
Tô Manh Manh tủm tỉm: "Cậu cứ yên tâm , họ cũng chẳng thèm nhận , hình như họ cũng chướng mắt lắm."
Nguyễn Thu Dương: "..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trời hỡi! Cậu rốt cuộc là bạn của ai !
Chuyến về quê quả thực vắt kiệt sức lực. Những ngày tiếp theo, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt chỉ ru rú trong nhà, tịnh tâm điều chỉnh trạng thái, chuẩn tinh thần cho ngày tựu trường sắp tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-253.html.]
Năm nay Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chính thức bước môi trường học đường, thể tùy hứng thích thì , thích thì nghỉ như dạo . Nguyễn Khê dự tính đến lớp giảng để củng cố nền tảng, tận dụng thời gian rảnh rỗi để tự trau dồi kiến thức mới.
Đêm ngày khai giảng, hai chị em ở trong phòng sửa soạn sách vở.
Thực cũng chẳng gì nhiều để sửa soạn, chỉ là đem những món đồ Nguyễn Trường Phú cấp cho dạo sắp xếp . Chiếc túi xách quân dụng màu xanh rêu còn thơm mùi vải mới, bên trong đặt chiếc hộp b.út bằng thiếc, cất chứa những món văn phòng phẩm chất lượng nhất thời bấy giờ.
Soạn xong cặp sách, hai chị em lấy sẵn bộ quần áo cho ngày mai.
Vì là ngày đầu tiên chính thức cắp sách đến trường, ngày họ bước khỏi những rặng núi mờ sương để hòa mái trường rộng lớn, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lưu giữ một chút nghi thức, biến ngày thành một dấu ấn khó phai.
Sau một hồi bàn bạc, hai chị em quyết định sẽ mặc bộ quân phục mới tinh mà Nguyễn Trường Phú mang về năm ngoái. Khoác lên màu áo lính oai nghiêm, điểm xuyết thêm chiếc khăn quàng cổ màu đỏ tươi do chính tay hai chị em đan lấy, đó chính là phong cách ăn mặc thời thượng và tràn đầy sức sống nhất của niên đại .
Chuẩn tươm tất thứ, hai tắt đèn chìm giấc ngủ.
Dù từng đến trường một , nhưng vì dạo đó chỉ là dự thính nên Nguyễn Khiết vẫn nén nổi sự bồn chồn. Cô bé đặt tay lên n.g.ự.c trái, cảm nhận nhịp đập thình thịch, khẽ thì thầm với Nguyễn Khê: "Chị ơi, em cứ ngỡ đang mơ ."
Nguyễn Khê đưa tay nhéo nhẹ má em: "Biết đau thì là mơ ."
Nguyễn Khiết bật khanh khách, cõi lòng cũng vì thế mà buông lỏng hơn.
Hai chị em kề vai nhắm mắt. Sáng hôm tỉnh giấc, họ mặc áo bông, quần nỉ ấm áp đ.á.n.h răng rửa mặt. Trở về phòng, thoa chút kem mỡ tuyết thơm dịu, họ khoác bộ quân phục ngoài lớp áo ấm, cẩn thận thắt b.í.m tóc ngay ngắn gương.
Những khác trong nhà chải chuốt xong xuôi và đang tề tựu ở phòng ăn.
Nguyễn Trường Phú c.ắ.n hai miếng bánh bao, cất giọng hỏi Nguyễn Thu Nguyệt: "Khê nhi với Tiểu Khiết giờ còn xuống?"
Lão dứt lời, bỗng tiếng Nguyễn Hồng Quân la thất thanh: "Ô ô~ Ô ô ô~"