Cái biệt danh quái gở khiến cả lớp ồ lên.
Chủ nhiệm lớp tức thì sa sầm nét mặt, vơ ngay viên phấn trong hộp ném mạnh về phía , miệng quát lớn: "Đồ con sâu rầu nồi canh!"
Viên phấn xé gió bay , xui xẻo trúng ngay mái tóc mái của Nguyễn Thu Dương.
Cả lớp một phen nghiêng ngả.
Nguyễn Thu Dương: "..."
Cái quái gì đang xảy trời!!
Chủ nhiệm lớp cũng nhận lỡ tay, ngượng ngùng với Nguyễn Thu Dương: "Xin em nhé, kỹ thuật ném của còn rèn luyện thêm."
Nguyễn Thu Dương đành c.ắ.n răng chịu đựng, ấm ức đưa tay phủi bụi phấn tóc, trong bụng gầm gào — Nguyễn Khê đúng là chổi của đời ! Cứ hễ dính tới ả là y như rằng gặp xui xẻo!
Tô Manh Manh bên cạnh đưa tay phủi hộ vài cái, dám hó hé lời nào.
Chủ nhiệm lớp hắng giọng yêu cầu cả lớp trật tự, đó tự giới thiệu về , thông báo họ Tạ và sẽ đảm nhận vai trò chủ nhiệm lớp Bảy phần Ba. Tiếp đó, thầy yêu cầu từng học sinh lên tự giới thiệu.
Khi đến lượt Nguyễn Khê lên, ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía cô.
Thế nhưng, cô chẳng màng đến việc thể hiện, chỉ điềm nhiên : " tên là Nguyễn Khê, mong giúp đỡ."
Cô kết thúc nhanh gọn, nhưng tò mò tọc mạch: "Cậu trông chẳng giống học sinh cấp hai chút nào, chắc là nhầm lớp đấy?"
Nghe câu , Nguyễn Thu Dương ghé tai Tô Manh Manh, xầm xì: "Tớ bảo là mất mặt lắm mà!"
Tô Manh Manh Nguyễn Khê chằm chằm, lên tiếng.
Vốn dĩ độ tuổi học lớp Bảy là chuyện lệch pha, nên Nguyễn Khê cũng chẳng thiết tha gì thứ sĩ diện hão huyền , cô thản nhiên đáp: "Không nhầm . Vì một vài lý do đặc biệt nên học muộn hơn ."
Sự thẳng thắn và phong thái đĩnh đạc của cô khiến những kẻ hiếu kỳ cũng ngậm miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-256.html.]
Học sinh mới nhập học, quy trình diễn cũng chỉ ngần . Các bạn học quen với , dẫu rằng nhiều quen từ thuở nào. Sau đó, chủ nhiệm lớp phân công khiêng sách mới, phát sách cho từng , cả trường bắt tay tổng vệ sinh.
Nửa ngày trôi qua cái vèo. Buổi trưa tan học, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết khoác cặp sách về.
Đi bên lề đường, Nguyễn Khiết ôm lấy cánh tay Nguyễn Khê, thỏ thẻ: "Chị ơi, may mà chị bên cạnh, nếu em chắc sợ đến mức c.ắ.n lưỡi mất. Lúc lên tự giới thiệu, chân tay em cứ run bần bật."
Nguyễn Khê xòa: "Toàn một lũ vắt mũi sạch, gì mà sợ."
Nguyễn Khiết toan mở lời thì từ phía vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh. Cô và Nguyễn Khê, cùng những đường khác, đồng loạt đầu . Đập mắt họ là mấy nam sinh trong bộ quân phục, mỗi cưỡi một chiếc xe đạp Hai tám (loại xe đạp to, nam tính phổ biến thời đó), lao vun v.út đường.
Ở thời đại , xe đạp vẫn là một món đồ xa xỉ, cũng là công cụ đắc lực để đám con trai phô trương thanh thế.
Đám nam sinh lướt qua Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, cố tình bấm thêm một hồi chuông ch.ói tai.
Nguyễn Khiết nhận ngay đó chính là năm tên nam sinh lân la hỏi thăm Nguyễn Khê buổi sáng. Đợi bọn chúng khuất, cô bé mới ngập ngừng hỏi: "Mấy đó là ai chị? Cũng là học sinh trường hả?"
Nguyễn Khê cũng mù tịt như Nguyễn Khiết. Hơn nửa năm qua, cô gần như nhốt trong phòng dùi mài kinh sử, đối với những gương mặt trong đại viện còn lạ lẫm, huống hồ là mấy tên nhóc . Cô khẽ lắc đầu.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nguyễn Khiết cũng chẳng mặn mà gì với bọn chúng, nên hỏi thêm.
Hai chị em thong thả cuốc bộ về nhà, vặn đến giờ cơm trưa.
Nguyễn Thu Dương hôm nay về sớm hơn, đang phụ Phùng Tú Anh trong bếp. Cô ả bực dọc kể lể chuyện Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chơi trội ở trường: "Lôi kéo cả đám con trai khối cấp ba sang tận lớp. Con thấy họ học là phụ, kiếm cớ lả lơi thì . Chắc mẩm đang nhắm ấm cô chiêu nhà cán bộ nào đấy."
Phùng Tú Anh chau mày: "Trường học cấm tiệt chuyện yêu đương. Nếu nó dám xằng bậy, sẽ báo cho bố con tay."
Nguyễn Thu Dương rền rĩ: "Bố bận trăm công nghìn việc, rảnh rỗi mà quản ba cái thứ . Chỉ mong họ đừng chuyện gì bôi tro trát trấu mặt gia đình. Mấy nhà gia thế đời nào để mắt tới ả? Chắc thấy xinh xắn nên trêu hoa ghẹo nguyệt chút thôi."
Phùng Tú Anh lườm Nguyễn Thu Dương một cái: "Con ăn xàm bậy gì đấy? Bọn trẻ bây giờ càng ngày càng mất nết. Nam nữ thụ thụ bất , gì chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt? Đứa nào lăng nhăng là mang tội lưu manh, đạo đức suy đồi đấy. Con đừng mà học thói hư tật ."