Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫy tay chào tạm biệt, gót bước về phía nhà .
Trên đường về, Nguyễn Khiết hít một thật sâu, giọng rưng rưng: "Chị ơi, em cảm thấy cuộc đời ngày càng đổi, cứ như một bức tranh đầy màu sắc ."
Nguyễn Khê mỉm em gái: "Mới chỉ là dạo đầu thôi, những điều tuyệt vời nhất còn đang ở phía kìa."
Nguyễn Khiết tưởng tượng nổi: "Còn thể tuyệt vời đến mức nào nữa hả chị?"
Nguyễn Khê đáp chắc nịch: "Cực kỳ, cực kỳ rực rỡ."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết về đến nhà, cổng lớn vẫn khép. Hai chị em đẩy cánh cửa đang khép hờ bước . Trước khi lên lầu, họ tạt qua phòng khách báo một tiếng với Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh.
Nguyễn Trường Phú đang nhâm nhi chén , tay lật giở tờ tạp chí, còn Phùng Tú Anh cạnh đan áo len.
Nguyễn Trường Phú vẫn giữ thói quen hỏi han: "Hôm nay hai đứa thế?"
Chẳng gì giấu giếm, Nguyễn Khê đáp thẳng: "Tụi con đến rạp xem kịch ạ."
Nghe , Nguyễn Trường Phú vẻ hứng thú, mắt sáng lên: "Ồ? Thế hôm nay diễn vở gì?"
Nguyễn Khê ý định buôn chuyện dông dài, trả lời cộc lốc: "Trí thủ Uy Hổ Sơn."
Nguyễn Trường Phú vẫn thêm: "Vở đó đấy, Dương T.ử Vinh với đám thổ phỉ đấu trí đấu dũng ngoạn mục lắm."
Nói đoạn, ông hỏi: "Chỉ hai chị em thôi ?"
Nguyễn Khê đáp: "Không ạ, còn bọn Hứa Chước nữa, tổng cộng bảy ."
Nghe đến cái tên Hứa Chước, tay Phùng Tú Anh bỗng khựng , bà ngước lên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.
Động tác uống của Nguyễn Trường Phú cũng chậm . Ông đặt chiếc cốc tráng men sứt mẻ xuống bàn, thẳng lưng, chằm chằm Nguyễn Khê một lúc hắng giọng: "Con và Hứa Chước... rốt cuộc là quan hệ gì?"
Nguyễn Khê vẫn thản nhiên: "Dạ gì ạ, chỉ là tình đồng chí, bạn bè bình thường thôi."
Nét mặt Nguyễn Trường Phú mảy may biến đổi, vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm, giọng điệu cũng đều đều, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết khuyên bảo: "Hai đứa còn nhỏ, va vấp sự đời, bố nhắc nhở vài câu. Đừng thấy mấy thằng oắt con đó xuất danh giá mà dễ dàng tin lời đường mật. Đang tuổi ăn tuổi học mà yêu đương thì chỉ hại chứ chẳng lợi lộc gì . Bọn nó học xong lớp 11 là nhập ngũ, quen bao lâu mỗi một ngả, tương lai gì chuyện gắn bó dài lâu?"
Nguyễn Khê tiếp thu ý kiến của ông, đáp: "Bố cứ yên tâm, tụi con tuy ít tuổi, trải đời nhưng đến nỗi thiếu suy nghĩ. Việc gì nên , việc gì , tụi con tự chừng mực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-270.html.]
Nghe cô , Nguyễn Trường Phú cũng phần nào an lòng: "Biết chừng mực là ."
Nguyễn Khê tán gẫu thêm nữa: "Vậy tụi con lên lầu đây."
Nguyễn Trường Phú gật đầu: "Đi ."
Hai chị em gót, xách cặp bước lên cầu thang.
Bóng họ khuất, Phùng Tú Anh sang trách Nguyễn Trường Phú: "Cả bọn rủ xem kịch mà ông chỉ vài câu qua loa thế thôi ? Tụi nó quen thói hoang dã ở quê, phân biệt đúng sai khi còn lơ mơ. Gặp mấy thằng con trai đó, dễ gì mà rung động? Ông chấn chỉnh từ giờ, lỡ tụi nó chuyện gì tày đình, lúc đó hối hận cũng kịp ! là chịu, quản nổi chúng nó."
Nguyễn Trường Phú chẳng mảy may lo lắng: "Bà tụi nó , cả nhóm bảy, tám chứ đ.á.n.h lẻ . Bà cái con bé chuyện là nó tỉnh táo, chẳng chuyện mê ."
Phùng Tú Anh đan áo len bĩu môi: " thì chả thấy nó tỉnh táo ở chỗ nào."
Nguyễn Trường Phú cũng chẳng buồn đôi co về hai chị em Nguyễn Khê. Phùng Tú Anh vốn ác cảm, cũng thấy , khi hít thở thôi cũng khiến bà khó chịu. Ông cạn lời thì bà cũng chẳng đổi định kiến.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Đổi chủ đề, ông hỏi: "Hôm nay Thu Văn ?"
Phùng Tú Anh tiếp tục đan: "Nó chơi với mấy đứa bạn gái ."
Nguyễn Trường Phú ngó ngoài trời: "Chơi gì mà giờ thấy mặt mũi ?"
Phùng Tú Anh đáp: "Con gái với thì cũng chỉ la cà ăn uống thôi, chắc giờ vẫn còn xong bữa."
Biết tính Diệp Thu Văn luôn chu việc, Nguyễn Trường Phú cũng hỏi thêm, tiếp tục cắm cúi tạp chí.
Lên đến phòng, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mở cửa thì Nguyễn Thu Nguyệt cũng ló đầu sang.
Vào phòng, Nguyễn Thu Nguyệt hỏi: "Thế nào? Vở kịch hai chị?"
Nguyễn Khiết hồ hởi đáp: "Hay lắm! Hấp dẫn hơn cả coi phim, cái khoảnh khắc bức màn nhung kéo lên mê ly thật sự."
Nguyễn Thu Nguyệt kéo ghế xuống, vẻ mặt đầy hứng thú: "Đường tỷ kể cho em với."