Nguyễn Khê tươi rói với Nguyễn Hồng Quân: " , ở trường cũng nhiều bạn xem lắm. Cái Lục Viễn Chinh, sinh viên gương mẫu như chị Thu Văn, học cùng lớp với mấy Hứa Chước cũng xem đấy."
Nghe đến cái tên Lục Viễn Chinh, mặt Diệp Thu Văn đỏ bừng lên như quả gấc chín, cô vội vã cắm mặt xuống bát cơm, những ngón tay cầm đũa siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Nguyễn Trường Phú phụ họa theo lời Nguyễn Khê: " thế, nhóc đó cũng xuất sắc lắm."
Nguyễn Khê tiếp tục mỉa: "Người giỏi thì ai chả noi theo. Bố kể tiếp chuyện chị Thu Văn cứu ."
Nguyễn Trường Phú hắng giọng, bắt mạch chuyện, tiếp tục ca ngợi tấm lòng vàng của Diệp Thu Văn.
Diệp Thu Văn lúc những lời khen ngợi mà như ai tát mặt, hai gò má ngày càng đỏ lựng lên.
Nguyễn Thu Nguyệt quan sát Diệp Thu Văn một lúc, trong lúc Nguyễn Trường Phú ngưng lời, cô bé buông một câu: "Chị Thu Văn, bố đang khen chị đấy, chị cứ cúi gằm mặt xuống thế, mặt còn đỏ rần rần nữa. Chẳng lẽ bố khen sai chỗ nào ?"
Diệp Thu Văn vội vàng chống chế: "Trời oi bức quá thôi."
Phùng Tú Anh liền với lấy cây quạt giấy đưa cho Diệp Thu Văn, giục cô quạt cho mát ăn tiếp.
Diệp Thu Văn nhận lấy chiếc quạt, phẩy lấy phẩy để, cảm thấy nóng mặt cũng dịu đôi chút mới dám cầm đũa lên gắp thức ăn.
Bài học đạo đức của Nguyễn Trường Phú cắt ngang. Ông đưa mắt Diệp Thu Văn, sang Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt, ánh mắt ánh lên vẻ trầm tư, suy tính.
Nguyễn Trường Phú chẳng buồn tiếp tục bài thuyết giáo đạo đức, còn Nguyễn Khê thì thong thả gỡ bỏ hệ thống cách âm vô hình quanh tai.
Cô cùng Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đồng loạt buông đũa, nhịp nhàng dậy hướng về phía cầu thang. Cứ mỗi bận ba chị em "diễn" màn đồng diễn , lòng Phùng Tú Anh trào dâng một cơn nghẹn ứ, khó chịu. mặc kệ sự bực dọc của bà, ba cô gái vẫn ung dung về phòng, chốt c.h.ặ.t cửa.
Vừa đóng cửa, Nguyễn Thu Nguyệt sà đến cạnh Nguyễn Khê, hỏi dồn dập: "Diệp Thu Văn nãy xạo sự đúng chị? Chiều qua chị la cà với bạn gái, tối cũng chả bụng đưa bà cụ nào về nhà, mà là xem kịch với con trai? Người hẹn hò với chị là Lục Viễn Chinh, đúng ?"
Nguyễn Khê quá quen với sự nhạy bén của cô em gái nhỏ, kéo ghế xuống bàn, tủm tỉm: "Chị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-274.html.]
Nguyễn Thu Nguyệt nũng nịu bám lấy tay Nguyễn Khê: "Đại tỷ, chị kể em . Đường tỷ chắc chắn cũng . Hai chị coi em là ngoài ? Không kể là em dỗi đấy nhé."
Nguyễn Khê cô bé, khẽ gật đầu: "Kể thì , nhưng em đừng chọc ngoáy chuyện nhé."
Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu cái rụp: "Em dại gì gây chuyện khi bằng chứng . Em thừa, so với lời em , nhà tin Diệp Thu Văn hơn."
Tuy Diệp Thu Văn từng bóc mẽ vài , nhưng suy cho cùng, đó chỉ là những lầm cỏn con, chẳng thấm tháp gì so với "chiến tích" quậy phá của mấy em bọn họ. Dù thì Diệp Thu Văn vẫn là hình mẫu lý tưởng, một vài vết xước nhỏ chẳng đủ lu mờ hào quang của cô .
Biết Nguyễn Thu Nguyệt hiểu chuyện, Nguyễn Khê liền kể chuyện bắt gặp Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh ở rạp hát. Tuy nhiên, cô chỉ tường thuật những gì mắt thấy tai . Chuyện họ hẹn hò , buổi biểu diễn cùng , việc Diệp Thu Văn đưa bà cụ về nhà là thật giả, Nguyễn Khê mù tịt.
Nguyễn Thu Nguyệt xong, gật gù hài lòng: "Quả nhiên là xạo sự, mấy lời phỏng đoán cũng trúng phóc mười mươi ."
Cô bé Nguyễn Khê, hỏi tiếp: "Chị nghĩ bố nhận ?"
Phùng Tú Anh thì trăm phần trăm tin tưởng Diệp Thu Văn, chẳng mảy may nghi ngờ. Bằng chứng là lúc cô bé cố tình chọc Diệp Thu Văn đỏ mặt, Phùng Tú Anh còn hồn nhiên đưa quạt cho cô .
Nguyễn Khê nhún vai: "Trời mới ."
Dưới nhà, Phùng Tú Anh đang lúi húi soạn đồ cho Nguyễn Trường Phú. Nhận nhiệm vụ đột xuất, ông công tác xa một thời gian. Vừa ăn trưa xong là lên đường, xe Jeep nổ máy chờ sẵn ngoài cổng.
Gấp gáp là thế, nhưng Nguyễn Trường Phú vẫn bình thản xếp vài bộ quần áo lên giường, với vợ: " thấy Thu Văn vẻ mờ ám. Bữa cơm hôm nay thái độ nó lạ lắm, bà thấy ?"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Phùng Tú Anh cự cãi ngay: "Lạ chỗ nào?"
Nguyễn Trường Phú tiếp tục bới đồ trong tủ: "Lúc đầu thì , nhưng từ lúc con Khê mở miệng là nó đổi sắc mặt. vắng, bà ở nhà để mắt tới nó, xem rốt cuộc chuyện gì."
Phùng Tú Anh nhét quần áo vali: "Chắc ông thần hồn nát thần tính ."