Mỗi xem phim là y như rằng chạm mặt Hứa Chước và Trần Vệ Đông. Hai tên , lúc thì xí chỗ , khi thì hì hục khuân ghế cho hai chị em. Bị từ chối rủ rê bao bận nhưng chúng tuyệt nhiên chẳng tỏ xa lánh. Chuyện cũ chẳng ai buồn nhắc, tự nhiên vẫn coi là bạn bè bình thường.
Lập thu mà tiết trời vẫn oi ả, cái nóng chẳng chịu dịu . Tựu trường xong, mùa thu dội thêm một đợt nắng nóng gay gắt. Bọn ve sầu thi rỉ rả trong vòm lá, bản hợp xướng "Ve ve" nhức cả đầu.
Ba tháng thoắt cái trôi qua, trường học mở cửa đón học sinh. Nguyễn Trường Phú vẫn biệt tăm biệt tích, thế là Nguyễn Hồng Quân dịp tung hoành. Nó tung cặp lên trời, hò reo vang nhà: Lớp Năm của nó, chắc chắn sẽ là cái lớp Năm vui vẻ và tự do nhất đời!
Thế nhưng, thả rông quá đ.â.m loạn, nhất là với cái tính hiếu chiến của Nguyễn Hồng Quân.
Từ ngày bố nó công tác, nó đ.á.n.h lộn, gây sự chẳng thiếu trò gì, nhưng là dăm ba cái trò cãi cọ lặt vặt.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Thế mà, mới tựu trường nửa tháng, nó dính một vụ đ.á.n.h .
Lần hội đồng đ.á.n.h cho u đầu mẻ trán. Đánh , nó đành chỉ thẳng mặt bọn : "Tụi bây đợi đấy! Chiều mai tan học cấm đứa nào chuồn! Tao gọi Hứa Chước xử tụi bây!"
Đám hô hố, chế nhạo: "Đồ mít ướt! Đi gọi ! Tưởng tụi tao sợ chắc! Anh Hứa Chước thèm mặt mày là ai ?"
Tối đến, cả nhà bàn ăn, ai nấy đều trố mắt mấy cục u trán Nguyễn Hồng Quân.
Phùng Tú Anh đưa tay định sờ: "Trời đất ơi, nông nỗi ? Đứa nào đ.á.n.h con nông nỗi ?"
Nguyễn Hồng Quân hất tay , né tránh: "Kệ con, xen gì."
Nó chuyện gì cũng giấu nhẹm Phùng Tú Anh, vì cũng vô ích, bà chỉ giỏi càm ràm, thêm vướng chân.
Phùng Tú Anh hắt hủi nhưng vẫn ân cần: "Sao liên quan? Con mà mệnh hệ gì, ăn với bố con? Ăn xong theo trạm xá rửa vết thương ."
Nguyễn Hồng Quân dứt khoát: "Con ứ !"
Ra trạm xá dán miếng băng gạc to tổ chảng lên trán, mất mặt c.h.ế.t ! Nó thà c.h.ế.t chứ chịu!
Phùng Tú Anh càm ràm thêm vài câu, nó tức tối đập đũa xuống bàn: "Mẹ ồn ào quá! Con ăn nữa!"
Nói , nó phắt dậy, đá tung ghế, bỏ một nước.
Ăn xong, về phòng bàn học, Nguyễn Thu Nguyệt lắc đầu ngán ngẩm: "Bà của đúng là vô tích sự. Đầu óc thì rỗng tuếch, chẳng khiến ai nể phục, cũng chẳng quản ai. Thảo nào Diệp Thu Văn dắt mũi. Chứ bố mà ở nhà, Nguyễn Hồng Quân ăn đòn nát đ.í.t lâu ."
Nguyễn Khê lật sách bài tập: "Là của em, của tụi ."
Nguyễn Thu Nguyệt Nguyễn Khê: "Chị tính cạch mặt bà cả đời ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-277.html.]
Nguyễn Khê nhạt: "Bố chị còn chả gọi, em nghĩ chị thèm gọi ?"
Nguyễn Khê dứt lời, Nguyễn Thu Nguyệt kịp đáp thì tiếng gõ cửa vang lên.
Nguyễn Khê lên mở cửa, chỉ ngoái đầu vọng : "Cửa khóa ."
Tiếng tay nắm cửa lạch cạch vang lên, cánh cửa hé mở, đầu Nguyễn Hồng Quân thò .
Nguyễn Khê nó một lúc, gì.
Nó tự đẩy cửa bước , khép cửa , nép bức tường gần cửa. Nó giương đôi mắt cún con tội nghiệp Nguyễn Khê, rõ ràng là chuyện nhờ vả.
Nguyễn Khê im lặng, Nguyễn Thu Nguyệt hỏi: "Cậu cái quái gì thế?"
Nguyễn Hồng Quân mím môi, mãi mới nặn vài chữ: "Đại tỷ, chị giúp em tìm Hứa Chước ? Hôm nay em tụi nó hội đồng, bằng chả te tua thế ..."
Nguyễn Khê hiểu ngay, nó nhờ Hứa Chước mặt trả thù.
Nguyễn Thu Nguyệt chen : "Bố mà ở nhà, no đòn chứ ở đó mà nhờ đại tỷ gọi Hứa Chước? Cái tội ngứa đòn, cho tụi nó đập thêm vài bận nữa mới chừa cái thói gây sự."
Nguyễn Hồng Quân trợn mắt Nguyễn Thu Nguyệt: "Lục , câm cái miệng !"
Rồi nó sang Nguyễn Khê van nài: "Đại tỷ, giúp em nốt thôi, ?"
Nguyễn Khê im lặng một lúc, chậm rãi lên tiếng: "Chị giúp em cũng , nhưng em hứa với chị vài điều kiện."
Nguyễn Hồng Quân mừng rỡ: "Điều kiện gì ạ?"
Nguyễn Khê rành rọt: "Một, từ nay cấm tiệt chuyện đ.á.n.h gây sự, càng cấm lôi tên Hứa Chước để oai ở trường. Hai, đến trường thì tập trung học hành, giảng, bài tập đầy đủ. Ba, kỳ thi giữa kỳ sắp tới đạt ít nhất 60 điểm."
"60 điểm??"
Nguyễn Hồng Quân trợn tròn mắt: "Thà chị g.i.ế.c em còn hơn."
Nguyễn Khê cắm cúi bài: "Thế thì em tự mà nhờ Hứa Chước. Để xem sự đồng ý của chị, thèm đếm xỉa tới em . Hoặc thì nuốt cục tức bụng, thằng hèn cũng ."