Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:35:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Khê tinh ý nhận cô nàng từ từ trở nên lo âu bồn chồn, nên ngày nào cũng kéo cô chơi rong ruổi.

 

Trước vì mải mê vùi đầu sách vở chẳng mảy may thời gian rảnh rỗi, ngày ngày ngoại trừ ở trường thì cũng chỉ ru rú ở nhà, chẳng đàng hoàng thăm thú vui chơi cái thành phố bao giờ. Nhân cái dịp nhàn rỗi đợi kết quả , hai chị em rủ oanh tạc cho bằng hết chốn vui chơi giải trí trong thành phố.

 

Hơn một tháng trời chơi đùa lê la, bỗng một ngày đang dạo phố, hai tình cờ bắt gặp ngay ông thầy dạy toán của lớp ôn thi nước rút. Ông thầy toán vẫn nhận mặt hai cô, hồ hởi báo tin: "Ô kìa! Có kết quả thi đại học đấy nhé!"

 

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lọt lỗ tai câu đó, lòng nhấp nhổm yên, vội vã chào hỏi lấy lệ co cẳng chạy một mạch về phía trường học.

 

Thế nhưng, khi chạy đến cổng trường, Nguyễn Khiết chợt phanh , cô chộp lấy cánh tay Nguyễn Khê, tay ôm khư khư l.ồ.ng n.g.ự.c, hổn hển: "C.h.ế.t mất thôi, em căng thẳng quá, cảm giác như quả tim sắp sửa vọt ngoài !"

 

Thực tình thì Nguyễn Khê trong lòng cũng đang đ.á.n.h trống kêu rộn, nhất là khoảnh khắc kết quả sắp sửa lật tẩy thế .

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

dẫu cô cũng là từng trải qua kỳ thi đại học, nên đến nỗi cuống cuồng như Nguyễn Khiết.

 

Cô đưa tay vuốt vuốt n.g.ự.c cho Nguyễn Khiết, trấn an: "Hít thở sâu , hít thở thật sâu , bao giờ hết căng thẳng thì chị em mới bước trong."

 

Nguyễn Khiết nhịp nhàng hít thở điều hòa một hồi, cảm giác nhịp tim đập chậm chút đỉnh, lúc cô mới từ từ rút tay khỏi cánh tay Nguyễn Khê, chuyển sang nắm c.h.ặ.t lấy tay chị, hai đan tay bước sân trường.

 

Nguyễn Khiết suốt dọc đường vẫn cố hít sâu, nhưng đến lúc chôn chân cửa phòng việc, cô vẫn kìm nổi tim đập chân run, trái tim dường như vọt thẳng lên tới cổ họng, đập bình bịch, mỗi nhịp đập nặng nề như phá l.ồ.ng n.g.ự.c mà xông .

 

Bởi quá đỗi hồi hộp, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đành lỳ ngoài cửa văn phòng một chốc để lấy bình tĩnh.

 

đám bạn học chẳng mấy đứa căng thẳng là bao. Tụi nó hóng tin kết quả là sung sướng tột độ, phi thẳng tới trường lao sầm sập văn phòng, hai mắt sáng quắc như đèn pha, phấn khích hỏi thầy giáo: "Thầy Ngô! Tụi em kết quả thi đại học thầy!"

 

Thầy Ngô vẫn giữ nguyên nụ tủm tỉm, êm ái đáp: " mấy đứa! Tụi em trượt vỏ chuối cả !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-305.html.]

 

Đám học sinh: "..."

 

Trượt vỏ chuối mà thầy còn cái b.úa gì!

 

đầu bước ngoài, hỏi thăm một lượt thấy đứa nào cũng chung cảnh ngộ rớt đài, thế là cả đám hỉ hả rôm rả.

 

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chứng kiến hai đợt học sinh hớn hở hỏi cụt hứng bước , bèn hít một thật sâu, mới siết c.h.ặ.t t.a.y dấn bước văn phòng. Vừa bước , hai liền cố giữ vẻ mặt thật nghiêm trọng, tới bên bàn việc cất tiếng hỏi: "Thầy Ngô ơi, kết quả thi đại học ạ?"

 

Thầy giáo ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt hai cô, đôi mắt thầy bỗng sáng rực lên.

 

Chẳng chút chần chừ do dự, thầy lật đật lên tiếng: "Có , , , hai em đều thi đỗ cả !"

 

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lọt tai câu đó, niềm sung sướng dâng trào hai cấu tay đau điếng, suýt chút nữa cấu ngập cả móng tay da thịt đối phương.

 

Thầy Ngô cúi đầu kéo ngăn kéo bàn việc, lôi tờ giấy báo trúng tuyển . Thầy săm soi tờ giấy tay xem xem chẳng chán mắt, trịnh trọng đưa cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, rạng rỡ và đầy tự hào : "Cả trường tổng cộng mười em đỗ, Nguyễn Khê, em là xuất sắc nhất! Trong tất cả các thí sinh trúng tuyển của cả thành phố , em cũng là thành tích cao nhất!"

 

Thành phố tham gia kỳ thi đại học tất nhiên chỉ mỗi đám học sinh mới nghiệp cấp hai cấp ba của trường các cô, mà còn cả những ngoài xã hội. So với đám học sinh mới nứt mắt , những nghiệp từ nhiều năm lăn lộn việc đỗ đạt với tỷ lệ cao hơn hẳn.

 

Cũng chính vì nếm trải đủ đắng cay tủi nhục bươn chải ngoài xã hội, khát khao đổi vận mệnh, đổi tương lai của họ mới cháy bỏng và cấp bách hơn bao giờ hết. Và một phần cũng bởi, những năm tháng cắp sách đến trường ngày , bốn năm trung học của họ chẳng là trò cưỡi ngựa xem hoa, chữ thầy giả thầy học tích sự gì.

 

Những khác màng để mắt tới, Nguyễn Khê đăm đăm tờ giấy báo trúng tuyển in chễm chệ tên , mím c.h.ặ.t môi vẫn kìm nổi nụ đong đầy khóe mắt, sung sướng đến độ bật nhảy cẫng lên.

 

 

 

 

Loading...