Nguyễn Trường Quý xuýt xoa rít một t.h.u.ố.c lá: "Chuyện quái thiệt trăm phần trăm đấy?"
Tôn Tiểu Tuệ thì chả mảy may hồ nghi tính trung thực của sự việc , chỉ ngúng nguẩy cằn nhằn: "Được đó tẩm bổ gần ba năm, thế mà phất lên đấy chứ! Ngày xưa lu loa ầm lên, đòi bắt tống khứ thằng Tiến lôi m.ô.n.g lên đó , nếu thằng Tiến mà bám càng lúc bấy giờ, giờ cái mác đại học chắc chắn là thằng Tiến nhà nó lụm tuốt ! Đồn rằng vớ cái bằng công ăn việc dâng đến tận cửa, bát cơm sắt đàng hoàng chứ đùa!"
Giờ hót ba cái lời nhảm thì rách ruột rách gan đổi cục diện cứt gì, đấy là do Nguyễn Trường Phú kéo theo ai về phố là quyền của lão ? Vụ đó là do Nguyễn Khê với Lưu Hạnh Hoa thông thầu nháy một phe tung hỏa mù đào hố gài bẫy một chập mới tha lôi con Khiết lên theo thành phố chứ.
Một hồi trầm ngâm ông quăng thẳng toẹt mặt mụ: "Bà thừa phun mấy cái lý lẽ rách , rảnh rỗi bà vắt não nghĩ mưu tính kế rù quến lấy lòng con Khiết thì hơn. Dẫu cũng m.á.u mủ cha ruột thịt, nay nó hiển vinh phát tài cất cánh phượng hoàng, lẽ nào nó để mặc hai già c.h.ế.t đói giơ xương kệ xác chúng ?"
Tôn Tiểu Tuệ chọc chọc đôi đũa bát cơm: " chả dám chắc con dở nó thủ đoạn tuyệt tình ."
Vừa lùa vội một miếng cơm bả rên rẩm phàn nàn c.h.ử.i bới: "Cốt lõi cũng do bố lão bao che chiều chuộng nó quá mức nên mới to gan chọc tức lão, nếu cái chống lưng đấy thì tao nhai nát đầu nó cái một! Dựa cái mác con cưng ông nội bà nội o bế nó mới phớt lờ tụi chả coi ông bà đây gram gì."
Nguyễn Trường Quý bĩu môi giáo huấn: "Bà cũng bớt bớt cái thói thượng cẳng tay hạ cẳng chân đ.â.m c.h.é.m c.h.ử.i bới tối ngày , cái lũ con gái ngọt dỗ dành cả, bà thử ngó qua má lão rặn chiêu dỗ ngọt tụi con gái rành rành thế nào, cái đứa ba đứa bốn con Khê con Khiết đứa nào chả cung phụng bưng bợ bà tận tình tận tụy?"
Tôn Tiểu Tuệ khịt mũi c.h.ử.i thầm: "Hơi sức quái mà dỗ mấy cái của nợ , cũng chỉ bố ông..."
trong thâm tâm giờ phút Tôn Tiểu Tuệ đố kỵ ghen tức đến đỏ sọc cả mắt với Lưu Hạnh Hoa, ngó mà xem Nguyễn Thúy Chi chỉ dựa ba cái ngón may vá kiếm tiền như nước, Nguyễn Khê Nguyễn Khiết nay đỗ trạng vinh quang, cả lũ nữ nhi đối đãi hậu hĩnh sủng nịnh Lưu Hạnh Hoa tận nóc, chả lẽ đời bà lên tiên sống sướng như bà hoàng?
Càng vắt óc ngẫm bà càng nếm mùi rát đắng, nuôi con đẻ cái rốt cục cũng quắp chăn cuốn gói theo chồng sang rinh nhà khác tuốt tuồn tuột! Xưa nay lẽ tự nhiên, trai chống gậy nam nhân nối dõi tông đường đó mới là lộc chân ái, rạng danh tiên tổ.
Nên chung quy bà cho rằng Lưu Hạnh Hoa là phường chập mạch, rửng mỡ dốc sức lo toan đầu tư cả tá cho đám nữ nhi mà đem bỏ mặc đói rách cái nhánh con cháu đích tôn nối dõi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-315.html.]
Chả màng đến Nguyễn Trường Phú phất cờ hô hoán thằng Tiến vươn lên đổi đời cũng gạt phắt cho .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nên miệng cứ lầm bầm làu bàu nguyền rủa rủa xả: "Toàn phường điên..."
Làng xóm rộ lên vụ thi đậu trạng nguyên, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cứ mỗi lò dò mặt mũi đường là ánh mắt thiên hạ như dán c.h.ặ.t da thịt hai cô. Gặp gỡ ai cũng ríu rít nấn ná hỏi thăm buôn dưa lê, cứ rảnh là vác đủ của ngon vật lạ chạy tận cửa tọng mồm hai cô, vồn vã đon đả thái quá.
Làng xóm láng giềng thì đon đả phát dọa, cứ mò mặt cổng là nhồi nhét đồ ăn thức uống, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đ.â.m lười chả buồn cất nhắc lòi mặt đường nữa.
Cứ rúc riết ở nhà nướng khoai lùi sắn lấp dầy, lăng xăng cùng Lưu Hạnh Hoa, Tiền Xuyên tíu tít thu vén dọn dẹp bày vẽ tươm tất hóng Tết.
Dăm bữa nửa tháng nay Tôn Tiểu Tuệ cũng xách m.ô.n.g chạy qua giả mù sa mưa mồi chài ỏn ẻn lôi đủ các món sơn hào hải vị sắm Tết để quen lấy lòng Nguyễn Khiết. Nguyễn Khiết chả thèm đoái hoài ngơ lạnh như băng, bà hết trò tẽn tò bẽ mặt vác đồ chạy thẳng ngoáy đuôi rủa xả vài câu c.h.ử.i thầm thôi.
Đợt Nguyễn Thúy Chi cật lực tất bật vác xác lê la đơm đồ vá víu lo sắm trang phục đồ Tết quần áo lụa là mới cho dân trong núi, chần chừ riết đến hụt cả tận đêm Trừ tịch (Giao thừa) mới ch.ót gỡ xong lết xác mò về.
Lúc ló đầu về cũng là chạng vạng sắp sửa tàn bữa cơm trưa.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chui hầm cầu vệ sinh chung xong xuôi đang túc tắc trở thì đập bộp trúng Nguyễn Thúy Chi mò về.
Hai ả lười chả buồn chui trong nhà vội, dạng háng dứng dướn ở cửa tắm nắng giương tay réo réo gọi Nguyễn Thúy Chi.