Nữ Thanh Niên Tri Thức Mang Theo Không Gian Nghịch Thiên Trở Về Những Năm 60 - Chương 169: Ly hôn thêm đoạn tuyệt quan hệ (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-10 13:46:58
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bà nội thằng Tùng cũng thật đủ lòng tham, thật nghi ngờ Tần Thiệu Tùng cháu ruột bà nữa."
"Ấy, lời cũng thể bậy, con bé Diêu kết hôn gần hai năm mới sinh Thiệu Tùng đấy."
"Cũng đúng, chỉ là cảm thấy bà một chút cũng coi Tần Thiệu Tùng là cháu ruột, bố nó cũng coi nó là con đẻ, nhất thời lỡ mồm sai."
...
"Thím Triệu, bà đây là cho Thiệu Tùng đường sống a! Bà đây là đoạn tuyệt quan hệ ?" Tần Kiến Phú cảm giác sắp tức nổ phổi.
" , đoạn tuyệt quan hệ! Thằng ranh con nay cũng tôn kính bà nội nó là , cũng cần đứa cháu !" Triệu Hiền Chi trực tiếp tiến lên hai bước, hai phiến môi mỏng dính hiện rõ sự khắc nghiệt cùng ác độc.
Tần Kiến Phú càng tức, nhưng sang Tần Thiệu Tùng ở bên cạnh vẻ mặt bất đắc dĩ cũng hề tức giận, ông cũng chỉ đành nén cục tức xuống.
Chu Kiến Nghiệp cũng cảm giác giống Tần Kiến Phú, mấy vị tộc lão cũng đều tức giận đến trợn mắt há mồm.
"Đội trưởng thúc, thôn trưởng gia, các vị thúc công thúc bá, đừng nóng giận." Tần Thiệu Tùng thấy tình huống , vội vàng vuốt n.g.ự.c cho bọn họ thuận khí. Anh , những khẳng định đều đang bất bình cho , chỉ là tức giận hại , đặc biệt vài vị thúc công thúc bá tuổi tác đều nhỏ, lỡ như tức quá sinh bệnh thì gánh tội nổi.
Kỳ thật cũng tức giận, chỉ là tập mãi thành quen. Đối với cách của bà nội, chỉ là chút ngoài dự đoán thôi.
Chỉ là ngờ tới, vì tiền mà bà thậm chí màng đến việc cắt đứt chút tình ít ỏi còn sót .
Mấy Tần Thiệu Tùng khuyên bảo, hít sâu mấy mới cảm thấy thuận khí hơn một chút.
"Các cũng nghĩ như ?" Tần Kiến Phú về phía Tần Thành Phú, Tần Thành Quý, cùng với những khác bên cạnh bọn họ.
"Mẹ đúng, khẳng định ." Tần Thành Phú ngay từ đầu cách của cho chấn kinh, nghĩ nghĩ cảm thấy cũng tồi, dù chịu thiệt.
"Chính , bà nội đúng, chúng bà nội."
"Nghe bà nội."
Duy độc Tần Thành Quý một chút ủ rũ ở một bên tảng đá ôm trán.
"Thành Quý, còn ông?" Xem Tần Thành Quý tỏ vẻ gì, Tần Kiến Phú hỏi thẳng.
"... ..."
Tần Thành Quý cúi đầu. Tuy để bụng đứa con trai , nhưng hiện tại tình huống , ông đột nhiên cũng cảm giác đau đớn chua xót là thế nào?
"Quý t.ử, mày ?" Triệu Hiền Chi lo lắng con trai đột ngột xe phản đối ý kiến của , rốt cuộc bà cũng Tần Thành Quý mới là cha ruột của Tần Thiệu Tùng.
"Cha, cha cứ bà nội !"
"Cha, cha yên tâm, chúng con sẽ hiếu kính cha, cần !"
Ngay cả hai đứa con trai cũng hùa giúp bà nội khuyên cha đồng ý đề nghị của bà.
"Được, ... ." Nói xong câu đó, Tần Thành Quý tựa như rút hết sức lực, tảng đá, trực tiếp hai tay ôm mặt, đầu gục xuống đầu gối.
Tần Thiệu Tùng cha , tuy rằng chút lương tâm, nhưng nhiều lắm.
Hồi nhỏ bao giờ thấy cha cho và em gái một sắc mặt , cho ăn thêm một miếng cơm, hiện tại cảm giác áy náy thì ích gì, sớm gì .
Tần Kiến Phú hít sâu một .
"Thiệu Tùng đồng ý ?"
"Cháu đồng ý thì còn cách nào ?"
Tần Thiệu Tùng thực bình tĩnh, dù bọn họ chi gian vốn dĩ cũng gì tình cảm, chỉ là , xem tình huống , chính hạ vốn gốc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-thanh-nien-tri-thuc-mang-theo-khong-gian-nghich-thien-tro-ve-nhung-nam-60/chuong-169-ly-hon-them-doan-tuyet-quan-he-1.html.]
Cũng cái quỹ đen tích cóp nhiều năm như đủ .
"Vậy , thanh toán một để mua đứt quan hệ huyết thống, ba mươi năm, trừ khoản nhà họ Tần trả, Thiệu Tùng còn cần đưa cho cha cháu 3205 đồng, đúng ?"
Tần Thiệu Tùng gật đầu.
"Còn tiền quà cáp lễ tết, 30 năm tiền quà cũng tính ." Triệu Thu Diệp nhắc nhở.
Tần Kiến Phú trừng mắt bà một cái, thật là chỗ nào cũng chuyện của bà .
" , tính !" Bà cụ cũng thuận nước đẩy thuyền.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Một xu cũng thể thiếu.
"Được, ba mươi năm, một năm một đồng tiền quà tết, tổng cộng 30 đồng." Tần Kiến Phú nữa hít sâu.
"Một đồng đủ, ít nhất một năm ba đồng!" Ba đồng bà còn cảm thấy ít đấy.
"Vô cớ gây rối, nhà ai quà cáp đưa nhiều như ?" Chu Kiến Nghiệp tức đến râu cũng dựng ngược lên.
"Sao nhiều, một năm chỉ một cái tết. Tết nhất, Thanh Minh, Đoan Ngọ, Trung Thu, quà cáp riêng cho cha nó, còn bà nội là đây, bác cả bác gái nó cũng đều ? Anh em tẩu t.ử cháu chắt thể dính chút lộc ?"
Quần chúng vây xem coi như kiến thức sự mặt dày của Triệu Hiền Chi, còn dùng ánh mắt khinh bỉ về phía cả gia đình .
Triệu Hiền Chi nhưng một chút để bụng, mặt mũi thể gì, thể mài ăn !
Nhà họ Tần còn một cảm giác sắp mất hết mặt mũi, đó chính là Tần Vĩnh An. Không vì , khả năng vì dụng tâm theo đuổi Tề Vận Như nên càng Tề Vận Như càng thấy rung động. Thấy Tề Vận Như cũng ở trong đám đông vây xem, liền thường thường liếc về phía cô.
Kỳ thật Tề Vận Như cũng sớm phát hiện, chỉ là một ánh mắt cũng thèm bố thí cho .
Lúc Triệu Hiền Chi , khinh thường thôi, Tề Vận Như tự nhiên cũng thế, trong lúc lơ đãng ném về phía gia đình một ánh mắt khinh bỉ.
Trùng hợp lọt mắt Tần Vĩnh An.
Điều cho nháy mắt rụt về trong đám đông, may mắn nhà bọn họ đông .
Trường hợp cũng đến phiên cái vai chắt trai lên tiếng, bằng , cũng giấu mặt .
"Cháu đồng ý, đều hơn 3000 , cũng kém mấy chục đồng ."
Tần Thiệu Tùng xem, bà nội rốt cuộc thể tâm địa đen tối đến mức nào, bức đến cảnh gì. Nói lời thời điểm, cũng biểu hiện vẻ đau lòng và ủy khuất.
Tần Kiến Phú một bộ hận sắt thành thép, hung hăng về phía đám em của Tần Thiệu Tùng đang bên cạnh tỏ vẻ vô tội.
"Các xem các kìa, đem thành thật bức thành cái dạng gì !"
"Nếu như , cũng , tổng cộng 3295 đồng, giấy tờ !"
"Chờ chút." Nhìn Triệu Hiền Chi một bộ "nồi đồng cối đá sợ nước sôi", từng cái hướng bà trợn trắng mắt.
"4000, tròn 4000, bao gồm về tất cả hiếu kính, lễ tết, còn về Thành Quý sinh bệnh đều cần nó quản, ký cái hiệp nghị, đoạn tuyệt quan hệ!" Có thể đòi thêm chút tiền thì cứ đòi thêm.
Tần Kiến Phú c.ắ.n răng những khác trong nhà họ Tần, kẻ thì cúi đầu, kẻ thì biểu tình tán đồng, ông dùng ngón tay chỉ trỏ khí về phía bọn họ mấy cái, nghiến răng: "Các thật là lắm."
"Chúng đều mà." Triệu Thu Diệp phảng phất như hiểu ý tứ của Tần Kiến Phú, toét miệng phản bác.
"Thiệu Tùng, cháu thấy ?"
"Được ạ, bất quá cháu nhiều tiền như , cháu mượn một chút." Tần Thiệu Tùng buông tay.
Kỳ thật trong sổ tiết kiệm của vặn hơn 4000. Ngay từ đầu tiền phụ cấp ít, mười mấy đồng, mỗi tháng giữ ba đến năm đồng, quân đội bao ăn bao ở, đủ dùng. Sau tiền phụ cấp tăng, chậm rãi mới đổi tiền gửi về nhà thành 30 đồng, bởi vì 30 đồng ở trong thôn đủ dùng, thậm chí so với lương của một ở công xã còn nhiều hơn.
May mắn để chút tâm cơ, gửi bộ về.