Tiền Xuyến chút do dự giơ tay biểu quyết: "Thím to gan lắm, thím theo!"
Nói xong, bà tiện tay nắm luôn tay Nguyễn Trường Sinh giơ lên cao: "Ông cũng to gan lắm!"
Chỉ còn Nguyễn Thúy Chi và Nhạc Hạo Phong, hai vợ chồng trao nụ đầy ẩn ý. Sau đó, Nguyễn Thúy Chi sang Nguyễn Khê, ánh mắt rạng rỡ: "Thiên hạ ai thì cô mặc kệ, nhưng cô thì nhất quyết . Nếu cô, xưởng may nhỏ của cháu xem chừng còn khướt mới mở cửa ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Ai cũng thể tìm thế chân, duy chỉ vị trí thợ cả lành nghề, rành rẽ đường kim mũi chỉ, tài dìu dắt lính mới như cô là độc nhất vô nhị. Nguyễn Khê bận bịu đèn sách, thời gian mà quản lý, đành phó thác trọng trách truyền nghề cho cô gánh vác. Đến khi xưởng may guồng , cũng cần đến cô thuyền trưởng lèo lái, giám sát thợ thuyền.
Đây cũng là nguyên do sâu xa mà ngay từ đôi ba năm , Nguyễn Khê khuyên cô nên thu nạp thêm vài t.ử ở quê.
Nguyễn Khê rạng rỡ, giọng trong trẻo vang lên đầy quyết tâm: "Cảm ơn cô Ba sát cánh cùng cháu!"
Bé Nguyễn Nguyệt lọt thỏm trong lòng Nhạc Hạo Phong, cái miệng nhỏ nhắn mím , bi bô học theo giọng của Nguyễn Khê, cất lên một tiếng rõ chữ nhưng vô cùng đáng yêu: “Cảm ơn cô ba dì dượng ạ!”
Âm điệu non nớt, ngọt ngào chạm thẳng trái tim , khiến cả nhà một phen nghiêng ngả.
Nguyễn Khê đưa tay nựng nhẹ đôi má phúng phính của cô nhóc: “Bé con nhà bắt chước lớn cơ đấy.”
Nguyễn Nguyệt chính là kết tinh tình yêu của Nguyễn Thúy Chi và Nhạc Hạo Phong. Vì sinh là một bé gái, nên khi giấy khai sinh, cả nhà bàn bạc và quyết định đổi chữ “Nhạc” (岳 - họ cha) thành “Nguyệt” (玥 - viên ngọc quý), mềm mại nữ tính hơn hẳn.
Từ gian phòng bên cạnh, tiếng đùa rộn rã ngừng vọng sang gian nhà chính. Dù chẳng rõ nội dung câu chuyện, nhưng tiếng giòn giã đủ để Tôn Tiểu Tuệ đang cầm đũa gắp thức ăn khó chịu lẩm bẩm: “Chẳng hiểu chuyện gì mà vui thế, ầm cả lên, suýt nữa lật tung cả mái nhà .”
Nguyễn Trường Quý điếc, ông rành rành tiếng ồn ào , cần gì mụ vợ lải nhải thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tho-may-xinh-dep-tn-70/chuong-360.html.]
Hai năm qua, ngọn lửa tức tối trong lòng ông ngày một bùng cháy dữ dội. Nhìn cảnh cha , các em và cô con gái ngoảnh mặt ngơ với , ông bắt đầu đổ lên đầu Tôn Tiểu Tuệ. Nếu do bà năm xưa cứ một mực mẩy đòi ở riêng, thì giờ đây gia đình ông chẳng sống trong cảnh điêu nhường .
Trong lòng mang một cục tức lớn, dẫu cho là những ngày đầu xuân năm mới, ông cũng chẳng thể nào nặn nổi một nụ tươi tắn.
Nghe Tôn Tiểu Tuệ phàn nàn, sự khó chịu trong ông càng dâng cao, gương mặt ông lập tức sa sầm, tối sầm . Tuy nhiên, ông cũng cố kiềm chế, buông lời trách móc, cốt chỉ để giữ cho khí vợ chồng tránh những cuộc tranh cãi đáng .
Bữa tối xong xuôi, đại gia đình mười , ba thế hệ quây quần bên chậu than hồng cùng đón giao thừa. Vừa nhâm nhi hạt dưa, đậu phộng và kẹo gạo rang, rôm rả kể những chuyện vui buồn trong suốt một năm qua.
Vì kế hoạch chuyển lên Bắc Kinh là chuyện trọng đại nhất hiện nay, nên dĩ nhiên, đề tài chiếm phần lớn câu chuyện. Khi bàn sâu chi tiết, mỗi góc và ý tưởng riêng: Nguyễn Trường Sinh, Tiền Xuyên và Nguyễn Thúy Chi đều đưa những câu hỏi và thắc mắc của riêng .
Khi cuộc bàn luận dần lắng xuống, Nguyễn Khê Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, ngỏ lời: “Ông bà nội ơi, hai cùng với chúng cháu nhé?”
Vừa , Nguyễn Chí Cao cần suy nghĩ, lập tức lắc đầu từ chối: “Không , chúng thể .”
Nguyễn Khê gặng hỏi: “Sao ông? Từng , chẳng lẽ nuôi nổi ông bà ?”
Nguyễn Chí Cao gõ nhẹ ống điếu xuống mép chậu than cho tàn t.h.u.ố.c rơi xuống, thủng thẳng đáp: “Chẳng chuyện nuôi nổi , ông bà vẫn còn khỏe, hiện tại cần các cháu cưu mang. Đất đai mới chia, cả nhà mà hết thì phần ruộng của chúng bỏ hoang ? Khó khăn lắm mới mảnh đất của riêng , ông nỡ bỏ , ông ở canh tác. Hơn nữa, chúng theo lên đó thì thể gì? Đất khách quê , chẳng quen ai, cứ quanh quẩn ở nhà, há chẳng là gánh nặng kéo lùi bước chân các cháu ?”
Đối với nông dân, mảnh đất là nguồn sống cả đời, sự gắn bó m.á.u thịt là điều thể dứt bỏ, và mảnh đất của riêng chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Đất chia về tay, còn kịp gieo hạt, bắt ông bỏ thì ông quyết cam lòng.