Do dự một lát, cô gái c.ắ.n răng rút năm đồng trong túi , mua luôn một chiếc.
Có mở hàng thì tự nhiên sẽ thứ hai, nhất là những ai quá bận tâm chuyện đắt rẻ năm mười đồng, mua liền một lúc hai ba chiếc cũng là hiếm.
Có mua về mang cho khác xem, thấy khen ngợi, thích thú thì liền hối thúc: "Nhanh chân lên, họ chỉ mỗi năm mươi chiếc thôi, lúc mua vơi một nửa , muộn là hết sạch đấy."
Thế là ở sạp hàng của Nguyễn Khê diễn cảnh tượng thú vị: vài cô gái mua xong rời , một lát rủ rê thêm bạn bè . Vì lượng quần áo quá ít, họ cuống cuồng tranh giành , năm đồng lúc chẳng còn là vấn đề nữa.
Đồ càng hiếm thì càng quý, nguyên lý áp dụng ở bất cứ cũng đúng. Chẳng trách nhiều doanh nghiệp luôn sử dụng chiến thuật "marketing đói khát", tạo cảm giác khan hiếm để khách hàng đổ xô mua.
Khách hàng tấp nập, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên bận rộn chào hỏi ngơi tay. Trong khi đó, Nguyễn Khê thong thả chiếc ghế nhỏ uống nước. Cùng chung cảnh nhàn rỗi như cô là Diệp Thu Văn, cách đó xa.
Chứng kiến quần áo của Nguyễn Khê bán với giá cao ngất ngưởng mà vẫn tranh giành, trong khi mấy món đồ lặt vặt vài hào của thì ế ẩm, Diệp Thu Văn tức trào m.á.u.
Mới sáng sớm còn chế giễu "uống gió Tây Bắc", ai ngờ hết nửa ngày, nhẹ nhàng bỏ túi hai trăm rưỡi.
Hai trăm năm mươi đồng cơ đấy!
Còn cô , cả ngày bán năm đồng là tạ ơn trời đất phù hộ .
Nguyễn Khê uống nước cô , uống xong liền châm chọc: "Cô trừng mắt gì? Ghen tị ? Ghen tị thì lên mà rao hàng , cứ ì một chỗ thì ai mà ghé sạp cô mua? Cô nghĩ xinh chắc?"
Diệp Thu Văn: "..."
Cô thu ánh , nín thở, hai tay siết c.h.ặ.t với .
Khách đến mua đông đúc, năm mươi chiếc áo của Nguyễn Khê nhanh ch.óng "bốc ". Những cô gái đến trễ mua liền hỏi Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên: "Nhà chú chỉ năm mươi chiếc thôi ? Có còn nữa ?"
Tiền Xuyên nhanh nhảu đáp: "Có chứ, còn nhiều kiểu dáng lắm, chúng chỉ năm mươi chiếc để thăm dò thị trường thôi, cũng bán . Giờ về nhà sẽ may tiếp, ngày mai nhé."
Một khác thắc mắc: "Chiếc nhỏ, cỡ lớn hơn ạ?"
Tiền Xuyên vội vàng trấn an: "Có , cỡ nào cũng hết, hôm nay chỉ tạm cỡ trung thôi. Mọi mua thì đừng lo, ngày mai chúng ."
Sạp hàng chuẩn dọn dẹp, đám đông các cô gái mua áo cũng dần tản mác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-tho-may-xinh-dep-tn-70/chuong-372.html.]
Nguyễn Khê sảng khoái dậy khỏi ghế xếp, mỉm vọng sang Diệp Thu Văn: "Thế chúng về đây nhé."
Diệp Thu Văn tức giận nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu.
Nguyễn Khê thấy thế, nhịn bật , bồi thêm một câu: "À, thật lòng nhé, cô hợp với việc buôn bán , sĩ diện quá, lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao. Nếu thực sự gỡ lớp mặt nạ xuống, khuyên cô nên tìm việc khác mà ."
Diệp Thu Văn nhắm mắt, hít một thật sâu nữa.
Nguyễn Khê thấy buồn quá nên cứ cùng Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên rời .
Khi khuất khu chợ, tránh xa sự ồn ào của đám đông, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên mới bắt đầu hồn.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tiền Xuyên đưa tay lên ôm trán, suy nghĩ một lúc lâu cảm thán: "Trời ơi, thật thể tin , mới loáng cái bán hết sạch , kiếm tiền dễ thế ? Lúc mới đến thím còn lo bán cơ, đúng là lo hão."
Nguyễn Trường Sinh vốn cũng là từng trải qua những tình huống ăn lớn thế , ông thở phào một cái : "Chú thì sợ ế, nhưng cũng ngờ đắt hàng đến . Cứ theo đà , mang bao nhiêu cũng bán hết nhẵn."
Nguyễn Khê vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, mỉm đặt chân lên bàn đạp, tạo đà phóng xe đạp .
Thấy Nguyễn Khê lên xe, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên cũng chần chừ, vội vã lên xe đuổi theo.
Vì dư dả thời gian, đường về cả ba vội vã, cứ thong dong đạp xe với tốc độ bình thường.
Sau khi qua sự ngạc nhiên về chuyện quần áo đắt hàng, họ nhớ đến Diệp Thu Văn lúc nãy.
Nguyễn Trường Sinh tò mò hỏi Nguyễn Khê: "Cô bé đó là Diệp Thu Văn thật ?"
Nguyễn Khê gật đầu: " ."
Tiền Xuyên thắc mắc: "Cô cũng học đại học ở đây ?"
Nguyễn Khê trả lời: "Không, cô thi hai đều trượt, đỗ đại học. yêu của cô thì đỗ, nên cô chạy theo . Hai cãi với gia đình, giờ thì đoạn tuyệt luôn ."