Nguyễn Khê gật đầu, đưa chỉ đạo: "Vậy hãy chốt ngày mở bán, lên kế hoạch cho sự kiện mắt, tăng cường quảng cáo và truyền thông, phân công nhân viên phát tờ rơi, chuẩn sẵn sàng thứ để chính thức mở bán."
Tạ Đông Dương đồng tình: "Đồng ý, việc đầu tiên là xác định ngày mở bán chính thức."
...
Kết thúc cuộc họp, Nguyễn Khê trở văn phòng tầng ba, Trình Nặc Nặc và Nguyễn Thu Nguyệt vẫn đang trò chuyện say sưa.
Thấy Nguyễn Khê bước , cả hai vội vàng lên. Nguyễn Thu Nguyệt tươi hỏi: "Chị họp xong ạ?"
Nguyễn Khê hiệu cho Nguyễn Thu Nguyệt xuống, bản cũng xuống chiếc ghế sofa đối diện: "Vừa mới họp xong, đang chuẩn cho đợt mở bán dự án bất động sản mới."
Nguyễn Thu Nguyệt xuống, ánh mắt ngưỡng mộ chị họ: "Chị cả đúng là giỏi giang quá, kinh doanh thời trang thành công, mở chuỗi cửa hàng khắp cả nước vẫn đủ, giờ còn lấn sân sang cả lĩnh vực bất động sản nữa."
Nguyễn Khê bật : "Đời thử sức và vươn lên chứ em."
Sau khi trò chuyện một lúc về công việc kinh doanh, Nguyễn Khê chuyển chủ đề: "Khi nào em sẽ bay?"
Nguyễn Thu Nguyệt đáp: "Ngày mốt em bay , em định qua đây chơi với hai ngày."
Nguyễn Khê thắc mắc: "Sao bay gấp thế? Em lên đây sớm hơn ?"
Nguyễn Thu Nguyệt mỉm : "Biết ai cũng bận rộn, em sợ lên sớm phiền."
Nguyễn Khê nâng tách lên, giả vờ lườm em gái một cái: "Với chị mà còn khách sáo thế ?"
Trời dần ngả về chiều, Nguyễn Khê xách túi rời công ty, lái xe đưa Nguyễn Thu Nguyệt về nhà. Cô giúp em gái thu dọn phòng ốc, sắp xếp giường ngủ và dỡ hành lý. Đợi Lăng Hào về, cả nhà cùng đến thăm ông bà nội.
Họ quên mua thêm vài món thức ăn, dự định dùng bữa tối luôn tại đó.
Biết Nguyễn Khê, Lăng Hào và Nguyễn Thu Nguyệt ghé thăm, Nguyễn Thúy Chi gọi điện mời cả nhà Nguyễn Khiết và Nguyễn Trường Sinh cùng đến. Vì nhà ở gần , chỉ cần một cuộc điện thoại là mặt đông đủ.
Bữa tối diễn trong khí ấm cúng và náo nhiệt, tiếng rộn rã của lũ trẻ con - Nguyễn Đại Bảo, Nguyễn Nguyệt và Trần Húc - vang vọng khắp sân, khiến khí càng thêm phần sinh động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-tho-may-xinh-dep-tn-70/chuong-486.html.]
Trong bữa ăn, khi đề cập đến việc Nguyễn Thu Nguyệt chuẩn sang nước ngoài du học, ông bà Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa giấu sự ngưỡng mộ: "Những chuyện như thế , hồi ông bà mơ cũng hiểu nổi. Mấy đứa cháu của ông bà đúng là đứa nào cũng giỏi giang, tài năng."
Bà nội hỏi thêm: "Ông bà bà con trong ngõ xôn xao rằng nhiều nước ngoài chịu về nữa, bảo là bên đó cái gì cũng . Ông bà thể tưởng tượng bên đó đến mức nào, liệu cháu định về ?"
Nguyễn Thu Nguyệt mỉm trấn an: "Ông bà yên tâm, cháu chỉ sang đó học thôi, học xong là cháu sẽ về ngay."
Lưu Hạnh Hoa gật đầu tán thành: "Về là đúng, quê hương vẫn là nơi bình yên nhất."
Nguyễn Thu Nguyệt nán thêm một ngày để bầu bạn cùng ông bà nội. Sáng ngày thứ ba, cô mang theo hành lý lên xe của Nguyễn Khê, hướng thẳng sân bay để khởi hành chuyến bay.
Nguyễn Khê ân cần tiễn em gái tận sân bay, kiên nhẫn đợi đến khi em qua cổng an ninh mới lái xe công ty.
Những ngày tiếp theo, Nguyễn Khê tập trung cao độ việc chuẩn cho sự kiện mở bán dự án bất động sản. Cô duyệt qua các kế hoạch truyền thông, kiểm tra khâu tổ chức sự kiện, đảm bảo thứ diễn trơn tru và chuyên nghiệp nhất trong ngày mở bán.
Mọi công đoạn chuẩn tất một ngày khi sự kiện chính thức diễn .
Cho đến thời điểm hiện tại, Tạ Đông Dương nắm rõ tình hình của dự án, nhưng đêm ngày mở bán, vẫn tránh khỏi sự hồi hộp và thao thức. Dẫu , bao công sức và tâm huyết đổ trong suốt thời gian dài sắp đền đáp, thể lo lắng?
Không thể chợp mắt, đ.á.n.h thức Ôn Hiểu dậy, hai cùng nhâm nhi ly rượu ánh trăng.
Ôn Hiểu dụi mắt ngái ngủ, chống cằm an ủi: "Anh cứ yên tâm , chắc chắn sẽ bán hết thôi. Dù nhà cửa cũng giống thức ăn, sợ ôi thiu hỏng hóc, cứ từ từ mà bán."
Tạ Đông Dương nâng ly rượu lên: "Nào, cạn ly... chúc ngày mai đại thắng!"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Ôn Hiểu cụng ly với : "Chúc ngày mai đại thắng!"
Nhờ men, Tạ Đông Dương cũng chợp mắt đôi chút.
Dù trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng tiếng chuông báo thức reo, bật dậy ngay lập tức.
Anh nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân, cạo râu nhẵn nhụi, chọn một bộ vest thật phẳng phiu, thắt cravat chỉnh tề. Ăn xong bữa sáng, lái xe đưa Ôn Hiểu, cũng trang điểm kỹ lưỡng kém, đến khu nhà mẫu.