Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 112: Vương Tân Không Có Ở Đây

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:21:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

May mà việc vứt xác hành lang cũng tiện. Còn về việc vứt xác, sẽ do Lưu Viện sức lực lớn phụ trách tiến hành. Cô cõng t.h.i t.h.ể Vương Tân thang máy xuống, ngoài hành lang, để Hằng Hằng cho An Nhiên.

 

An Nhiên ở nhà, chăm sóc hai đứa trẻ, dùng nước bẩn xả từ máy lọc nước để lau nhà, đó suy nghĩ xem thế nào để lấy chiếc xe của chồng cũ.

 

Chìa khóa xe chìa dự phòng, để trong tủ đầu giường phòng ngủ chính, cùng với giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và giấy ly hôn. bế Oa Oa tiếp cận xe của Chiến Luyện đây? Một chiếc xe lớn như , khởi động chắc chắn sẽ kinh động đến Vân Đào. Cô lên xe là lái xe nhanh ch.óng rời , nhưng Oa Oa còn nhiều đồ đạc chuẩn , tã giấy quần áo nhỏ các thứ đều chất lên xe, thời gian căn bản là kịp.

 

Tốt nhất là nhân cơ hội Vân Đào ngoài g.i.ế.c tang thi, chỉ cần Vân Đào ở phòng bảo vệ, bất kể là thức ăn vấn đề xe cộ, thứ đều dễ giải quyết.

 

Đang suy nghĩ, cửa phòng liền gõ. An Nhiên vội vã bỏ cây lau nhà xuống, mở cửa, nhanh nhảu hỏi một câu: “Sao về ?!”

 

biểu cảm mặt sững sờ, ngoài cửa ai khác, chính là tên Lâm Lục trong ba Vương Tân.

 

“Yo, rảnh rỗi nhỉ, Vương Tân ? Đang sung sướng ? Vương Tân, Vương Tân...”

 

Lâm Lục nở nụ tà dâm, lớn tiếng gọi tên Vương Tân, bước một bước lên , định nhà An Nhiên. An Nhiên đẩy cửa tới , kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n Lâm Lục, cau mày, khách khí :

 

“Anh đến gì? Vương Tân ở đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-112-vuong-tan-khong-co-o-day.html.]

Tên Lâm Lục so với Vương Tân, ngược lỗ mãng và ngông cuồng như Vương Tân. Chỉ là chiều cao của so với An Nhiên, cao hơn ít nhất một cái đầu. Lúc chân cửa nhà An Nhiên kẹp , nhe răng, đang định mở miệng c.h.ử.i bới, mượn cơ hội dọa nạt An Nhiên một phen, nhưng mắt liếc qua, liền thấy sàn phòng khách nhà An Nhiên, một vũng m.á.u lớn.

 

Lập tức, sắc mặt Lâm Lục liền biến đổi, cưỡng ép rút cái chân kẹp của về, miệng hét lên: “Cô, cô gì Vương Tân ?”, đó vội vã bỏ chạy.

 

Nghĩ thì Vương Tân đến tìm An Nhiên, nếu ở cửa gọi Vương Tân, Vương Tân thưa, sàn nhà An Nhiên một vũng m.á.u lớn như , thì thể tưởng tượng , Vương Tân chắc chắn xảy chuyện gì đó ở nhà An Nhiên.

 

Chỉ với một phụ nữ nhỏ bé như An Nhiên, mà cũng g.i.ế.c ?

 

Lâm Lục cảm thấy An Nhiên dễ chọc, ít nhất là thời khắc , một xông nhà An Nhiên, là một việc sáng suốt. Cho nên Lâm Lục định , tìm Nhậm Hiền và Vân Đào nghĩ cách.

 

An Nhiên trong cửa thấy Lâm Lục bỏ chạy, ngay cả thang máy cũng đợi , trực tiếp chạy hành lang. Cô thầm nghĩ hỏng bét , vết m.á.u trong phòng khách vẫn dọn sạch , Lâm Lục liếc phòng khách nhà cô một cái, chuyện chắc chắn bại lộ.

 

Thế là An Nhiên đóng cửa phòng , vội vã đẩy cánh cửa gỗ của lối thoát hiểm, cứ thế đuổi theo Lâm Lục hành lang.

 

Nhà An Nhiên và Lưu Viện ở tầng cao nhất là tầng sáu, Lâm Lục chạy xuống lầu. An Nhiên lao hành lang, liền lớn tiếng gọi: “Chị Viện, mau, Lâm Lục phát hiện , chặn .”

 

Lúc , thực An Nhiên cũng nghĩ gì với Lâm Lục, bất kể là g.i.ế.c là trói, tóm thể để Lâm Lục gọi Vân Đào đến.

 

 

Loading...