Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 116: Dị Năng

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:21:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An Nhiên đầu , trao đổi một ánh mắt phẫn nộ với Lưu Viện, đó xổm xuống, hai tay chống đất, tiện tay vớt ngay ở cửa một hộp Oreo bóc dở, đưa cho Lưu Viện.

 

Lưu Viện ở phía lập tức mừng rỡ, cũng nhích lên một chút, rón rén cầm lấy một túi bánh quy sô-cô-la to bự đặt mặt đất, lắc đầu với An Nhiên, hiệu cô thể cầm thêm nữa.

 

Một tổng cộng chỉ hai cái tay, một tay còn cầm d.a.o phay, tay cầm hai hộp bánh quy, như vất vả , còn giữ im lặng tuyệt đối phát chút tiếng động nào.

 

Kẻo kinh động đến trong phòng. Nhậm Hiền đang “vận động” trong nhà thì chẳng gì đáng sợ, mối đe dọa lớn nhất chính là Vân Đào. Nhậm Hiền dễ đối phó, nhưng Vân Đào là nghề, thủ thường thể sánh bằng, tuyệt đối thể đối đầu trực diện với Vân Đào.

 

An Nhiên gật đầu, nhét một túi khoai tây chiên miệng Lưu Viện để cô ngậm lấy, bản cô cũng cầm vài túi thức ăn ở gần cửa, hất cằm với Lưu Viện, ám chỉ rút lui.

 

Con thể quá tham lam, hôm nay chỉ đến dò đường thôi, cần thiết vì vài túi thức ăn mà rước Vân Đào tới.

 

Còn về phần Tiểu Mỹ đang chịu sự giày vò trong phòng bảo vệ, cả An Nhiên và Lưu Viện đều từng nghĩ đến việc cứu cô . Suy cho cùng, bản Tiểu Mỹ còn chẳng ý định tự cứu , chồng đem cho khác là cho luôn, nửa điểm phản kháng vùng vẫy cũng . An Nhiên và Lưu Viện ốc còn mang nổi ốc, cớ lo chuyện bao đồng?

 

Thoát khỏi bể khổ, nay đều dựa sự nỗ lực vươn lên của chính bản .

 

Hai phụ nữ , cứ như kẻ trộm, men theo đường cũ về. Dọc đường cũng thấy Vân Đào , đoán chừng là đang ngủ nướng ở nhà.

 

Đợi đến khi cách xa phòng bảo vệ một chút, hai mới thở phào nhẹ nhõm, , xách theo thức ăn cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về tòa nhà đang ở.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-116-di-nang.html.]

Đối với hai con Lưu Viện chịu đói từ lâu, hôm nay chỉ với vài túi bánh quy xách tay thôi là một vụ thu hoạch lớn , tâm trạng Lưu Viện vô cùng .

 

Về đến lầu tòa nhà ở, An Nhiên ném thức ăn trong tay lòng Lưu Viện, tự chạy vành đai xanh, ôm chậu Phấn Tuyết Sơn lúc nãy vứt ở đây lên, định mang về nhà.

 

“Lúc mà em còn tâm trạng trồng hoa ?”

 

Lưu Viện ôm một đống thức ăn, chút hiểu An Nhiên, theo thang máy. An Nhiên mỉm , ôm c.h.ặ.t chậu Phấn Tuyết Sơn trong lòng, suy nghĩ một chút, đột nhiên với Lưu Viện:

 

“Chị Viện, chị xem đời , tang thi , những sống sót liệu dị năng ?”

 

“Dị năng?” Lưu Viện nghiêng đầu, “Chắc chứ, chị cảm thấy sức lực của lớn hơn nhiều, em thấy ?”

 

“Em cũng thấy sức lực của chị lớn đến mức khác thường.”

 

So với Lưu Viện, An Nhiên ôm một chậu Phấn Tuyết Sơn lớn thế vẫn cảm thấy nặng. Mặc dù An Nhiên cũng thấy sức lực của tăng lên, nhưng so với Lưu Viện thì sức của cô căn bản chẳng đáng nhắc tới. Người Lưu Viện chỉ mất hai giây là bóp c.h.ế.t một gã đàn ông to khỏe, đổi là An Nhiên, ?

 

Cho nên An Nhiên đối với cái dị năng chỉ thể thúc đẩy hoa cỏ sinh trưởng của , chút ngại ngùng dám mở miệng. Chỉ thể cho một bông hoa nở rộ thì ích lợi gì? Đứng nguy cơ sinh tồn, là biến hoa cho tang thi xem ? Hay là biến hoa cho đàn ông xem?

 

chút ghen tị với Lưu Viện, giá như cô cũng sức mạnh lớn như thì mấy.

 

 

Loading...