Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 118: Xả Thân Bồi Quân Tử

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai khẩu s.ú.n.g là do và Chiến Luyện mới “càn quét” một đồn cảnh sát mà lấy . Dọc đường , hai bọn họ chẳng khác nào thổ phỉ, cảm giác như cướp bóc vật tư suốt dọc đường để đến rìa Tương Thành, bây giờ đang chuẩn tiến khu vực nội thành.

 

Chiến Luyện thèm ngẩng đầu lên, giơ tay đẩy khẩu s.ú.n.g về: “Nổ s.ú.n.g trong thành phố, c.h.ế.t ?”

 

“Cũng đúng!” Lão Miêu thu s.ú.n.g , giắt hông, dùng ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c đang ngậm miệng xuống, cúi đầu tấm bản đồ Chiến Luyện trải mui xe: “Cậu xem bản đồ gì? An Nhiên bản đồ chắc?”

 

“Không .” Chiến Luyện vẫn ngẩng đầu, nhưng gõ gõ một điểm ở cực Đông của bản đồ: “Nhà chúng ở đây.” Ngón tay thô ráp kéo về, gõ gõ một điểm ở cực Tây: “Bây giờ đang ở đây.”

 

Không vợ cũ của đang ở , một Tương Thành rộng lớn như , chứa đầy tang thi, nhưng Chiến Luyện kiểu gì cũng về xem thử chứ, tìm thấy An Nhiên ở nhà thì ?

 

“Không ở đó thì ?”

 

Lão Miêu ngả mui xe, vẻ mặt thong dong Chiến Luyện. Anh nghĩ và Chiến Luyện đều chuẩn sẵn tâm lý, vợ của A Luyện còn, già của cũng còn, đó bọn họ nên ?

 

Chiến Luyện hai tay chống mui xe, mím môi trả lời. Trên gương mặt góc cạnh cứng cỏi hiện lên một sự kiên nghị khó tả. Rất khó tưởng tượng trong thời gian ngắn ngủi một tháng, thế nào để từ vùng Tây Bắc xa xôi hẻo lánh chạy đến tận rìa Tương Thành. Đã đến tận cửa nhà , Chiến Luyện gì cũng thể từ bỏ ý định về nhà.

 

Bất luận phía là tang thi đầy thành, là sự sống c.h.ế.t rõ của An Nhiên, đều về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-118-xa-than-boi-quan-tu.html.]

“Vậy , câu gì nhỉ... xả bồi quân t.ử !”

 

Lão Miêu nở một nụ , sẽ cùng Chiến Luyện đ.á.n.h trong thành, từ thành Tây đ.á.n.h sang thành Đông, đó bất kể tìm thấy An Nhiên , sẽ xuôi thẳng xuống phía Nam để tìm già của .

 

Thời gian chầm chậm trôi qua hai ngày. Có lẽ trong mạt thế, mạng vốn dĩ chẳng đáng giá, hệt như cỏ rác, chừng lúc nào đó sẽ đột nhiên biến mất. Cho nên sự mất tích của Vương Tân và Lâm Lục gây quá nhiều sóng gió giữa những sống sót ở tiểu khu Dương Quang Hồ.

 

Cùng lắm thì Nhậm Hiền lầm bầm vài câu, Vân Đào quan tâm, vẫn mỗi ngày dọn dẹp tang thi của gã, dẫn theo những gã đàn ông sống sót khắp nơi vơ vét vật tư. Còn Nhậm Hiền thì ngày nào cũng ở phòng bảo vệ, trông coi vật tư chơi đùa Tiểu Mỹ.

 

An Nhiên và Lưu Viện thì luôn xuất hiện ở cửa phòng bảo vệ mỗi buổi sáng, cũng giống như năm gã đàn ông , chờ đợi để nhận một phần thức ăn. Một tiểu khu rộng lớn như , càng ai thèm quản hai bọn họ.

 

Thế là bọn họ liên tục ăn trộm vật tư ở phòng bảo vệ suốt hai ngày.

 

Đến ngày thứ ba, An Nhiên thấy Vân Đào và Lâm Lục căn bản hề chú ý đến việc vật tư trong phòng bảo vệ thiếu hụt, tâm tư cô liền hoạt động. Lúc còn ở nhà, cô ôm Oa Oa, với Lưu Viện: “Hôm nay em văn phòng, tìm chìa khóa xe của chồng em.”

 

Chiếc xe chống đạn của chồng cũ cô, Nhậm Hiền như dâng vật báu mà dâng cho Vân Đào. Kết quả Vân Đào lái hai ngày, liền đậu xe ở quảng trường lái nữa. Mỗi An Nhiên đến phòng bảo vệ ăn trộm vật tư, thấy xe của ngứa ngáy trong lòng.

 

Nghĩ thì tang thi đường phố bên ngoài tiểu khu giải quyết xong, thức ăn chất thành núi trong phòng bảo vệ, Vân Đào cũng cần thiết khỏi tiểu khu nữa, chiếc xe như của An Nhiên cũng dùng đến, suy cho cùng chiếc xe khá tốn xăng.

 

 

Loading...