Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 125: Cho Đứa Trẻ Chút Thời Gian

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:21:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An Nhiên há miệng, đau nhức dữ dội. Vừa Vân Đào , mặt cô chút giữ thể diện. Ăn trộm đồ... đó cũng là điều cô . Nếu cô đ.á.n.h tên Vân Đào , thì thể đường hoàng mà cướp , tuyệt đối sẽ dùng cách ăn trộm.

 

tính cách của Vân Đào, vẻ độc đoán cho phép khác phản bác. Gã giống như một vị gia trưởng của một gia tộc thời cổ đại, mang cảm giác một là một, hai là hai, khiến cả Lưu Viện và An Nhiên đều cảm thấy thoải mái trong lòng, nhưng cũng dám đưa ý kiến phản đối.

 

Bọn họ thể chứ? Xã hội bây giờ hỗn loạn đến mức , là hai phụ nữ, thể ?

 

Trong lòng An Nhiên nặng nề, bởi vì cô hiểu rõ, với cục diện địch mạnh yếu như hiện tại, đừng là đ.á.n.h Vân Đào, ngay cả khi Vân Đào cô c.h.ế.t, đó cũng chỉ là chuyện trong phút chốc. Kết quả như hiện tại, nhất .

 

Cho nên cô vẫn nên thuận theo Vân Đào một chút thì hơn.

 

May mắn là, con của Lưu Viện mặc dù Vân Đào cưỡng ép nhận nuôi, nhưng Vân Đào cướp Hằng Hằng khỏi vòng tay cô . Gã chỉ ôm Hằng Hằng chơi một lúc, để Hằng Hằng trở về bên cạnh Lưu Viện, đó dậy xem Oa Oa trong lòng An Nhiên.

 

An Nhiên lùi một bước, Vân Đào liền liếc cô một cái, cũng giằng lấy, chỉ rũ mắt, Oa Oa trong lòng An Nhiên một lúc lâu. Đột nhiên gã mỉm , thái độ hòa hoãn hơn một chút, với An Nhiên và Lưu Viện:

 

“Hai các cô, cũng thể lái xe về. cần hai ngoài lộ diện g.i.ế.c tang thi tìm vật tư, phụ nữ, chỉ cần trông nom bọn trẻ là .”

 

Lời , lọt tai hơn hẳn cái giọng điệu cứng nhắc nãy. Dường như đãi ngộ như , đối với phần lớn phụ nữ mà , nghi ngờ gì chính là một tin vui tày đình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-125-cho-dua-tre-chut-thoi-gian.html.]

Lưu Viện liền mỉm , cũng tính toán chuyện nãy Vân Đào đè suýt bóp cổ c.h.ế.t nữa. Cô chút vui mừng gật đầu đồng ý, đó xổm xuống bên cạnh Hằng Hằng, chỉ Vân Đào, với Hằng Hằng:

 

“Ngoan, gọi... gọi bố .”

 

Hằng Hằng mím môi mở miệng, chỉ ngẩng đầu hận thù lườm Vân Đào một cái, nhanh ch.óng cúi đầu xuống. Đứa trẻ nhỏ bé, trong mắt là nước mắt. Không ai trong cái đầu nhỏ bé của bé đang nghĩ gì. Trong thời đại sinh t.ử tồn vong , Hằng Hằng dù hiểu chuyện đến , cũng gọi một xa lạ là bố.

 

Cậu bé bố, .

 

Lưu Viện khuôn mặt nhỏ nhắn khó chịu của Hằng Hằng, trong lòng thực cũng chút xót xa. Cô đưa tay xoa đầu Hằng Hằng, trong thâm tâm cũng ép Hằng Hằng gọi Vân Đào là “bố”. Cô hiểu, tình cảm của Hằng Hằng đối với bố ruột sâu đậm, từ tận đáy lòng gọi khác là bố. nếu Hằng Hằng tỏ ngoan ngoãn một chút, cuộc sống của cô và Hằng Hằng sẽ vất vả hơn bây giờ gấp trăm .

 

Phụ nữ trong mạt thế, cho dù bản lĩnh đến , cũng khó lòng dựa sức lực của chính mà sống sót. Về điểm , Lưu Viện lĩnh ngộ thấu đáo hơn An Nhiên.

 

Vậy bây giờ một cơ hội, cô đám đàn ông chà đạp, Hằng Hằng cũng chịu đói chịu bắt nạt, Lưu Viện tất nhiên nắm lấy .

 

Cô đang định nhẫn tâm mắng Hằng Hằng vài câu, để Hằng Hằng hiểu chuyện một chút, thì Vân Đào lên tiếng đúng lúc: “Cứ , cho đứa trẻ chút thời gian.”

 

Bầu khí nặng nề hề vì sự khoan dung của Vân Đào mà nhẹ nhõm chút nào. Trên mặt mỗi đều nửa điểm vui mừng, nặng nề trong ngoài phòng bảo vệ, trong đó, tất nhiên cũng bao gồm cả chính Vân Đào - cưỡng ép nhận nuôi Hằng Hằng.

 

 

Loading...