Anh tưởng tưởng, Chiến Luyện chính là ngờ tới, mạt thế sẽ đến, chính là ngờ tới, An Nhiên một phụ nữ, thể c.ắ.n răng sinh đứa con cho !
Mang t.h.a.i , chuyện lớn như , tại ? Cho dù là nhất thời liên lạc với , thì thể gọi thêm vài cuộc điện thoại đến quân đội ? Người đàn ông nào đời , nhà cửa xe cộ tiền bạc đều chuẩn sẵn sàng cho một phụ nữ, phụ nữ còn thỏa mãn, còn ngày ngày kêu gào trống vắng cô đơn lạnh lẽo, đàn ông sẽ tỳ khí ?
Được, cho dù là nổi cáu, An Nhiên thể gọi thêm vài cuộc điện thoại ? Chỉ cần gọi thêm một cuộc nữa, cho một bậc thang để bước xuống, vẫn là đàn ông của cô, cô vẫn là vợ , sẽ với cô, đợi thêm chút nữa, đang đơn xin xuất ngũ .
Chỉ chênh lệch hơn nửa năm trời!
, vì quá tức giận, Chiến Luyện cũng kìm nén nửa năm gọi điện thoại cho vợ. Dỗi mà, nổi cáu mà, mẩy mà, giờ thì , An Nhiên một c.ắ.n răng sinh con, mạt thế đến , bây giờ là vợ cũng mất, con cũng mất.
Điều bảo Chiến Luyện đập đầu c.h.ế.t quách cho xong?
Lão Miêu im lặng Chiến Luyện phát điên, dùng đầu đập tường. Bức tường đập mãi đập mãi, liền Chiến Luyện đập vài vết nứt, đầu Chiến Luyện chẳng việc gì. Lão Miêu liền yên tâm, im lặng xoay , tiếp tục tìm tung tích của An Nhiên và đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-158-anh-ay-tuong-rang.html.]
Có đôi khi đàn ông trong lòng đau khổ, cần một ở bên cạnh khai sáng giải tỏa. Chiến Luyện lúc , cần nhất là ở một .
Tìm kiếm hồi lâu trong phòng khách và phòng em bé, Lão Miêu cũng phát hiện manh mối nào giá trị. Sau đó ngoài tìm kiếm, trong hành lang, phát hiện hai cái xác thối rữa, đó còn chuột đang bò.
Nhìn cách ăn mặc của hai cái xác , hẳn đều là nam giới, phụ nữ và trẻ em. Lũ chuột thấy sống xuất hiện trong hành lang, liền từng con từng con mở to đôi mắt đỏ ngầu, lao về phía Lão Miêu. Thân hình lóe lên, tại chỗ chỉ thấy một cái bóng đang bay lượn, chẳng mấy chốc, tất cả lũ chuột đều dùng đao c.h.é.m đôi.
Lão Miêu xác chuột mặt đất, khinh bỉ một cái, xoay , xách đao nhà Chiến Luyện, đóng cửa phòng . Chạy phòng ngủ chính xem thử, tường Chiến Luyện đập sập, nhưng Chiến Luyện trong phòng ngủ, lẽ nào nhảy lầu ?
Trong lòng chút dự cảm lành, Lão Miêu vội vàng chạy ban công phòng ngủ xuống . Trong vành đai cây xanh bên xác của Chiến Luyện, liền thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tìm Chiến Luyện khắp nhà. Tìm nửa ngày, mới lên gác xép, phát hiện Chiến Luyện đang quỳ một cái rương trong gác xép, hai tay còn nắm c.h.ặ.t cuốn sổ tay m.a.n.g t.h.a.i của An Nhiên.
Ánh sáng gác xép bằng tầng . Trong khí tĩnh lặng, một tia nắng từ cửa sổ hắt xuống, chiếu lên sàn gỗ, nổi bật những đường vân dày đặc của sàn nhà một cách vô cùng tinh tế và rõ nét. Lão Miêu lặng lẽ lưng Chiến Luyện, tấm lưng rộng lớn của , quỳ mặt đất như đang sám hối, nhúc nhích.
“Năm đó thấy cô , cô mang vẻ mặt đáng thương chờ nhận về nhà, a~~” Chiến Luyện quỳ mặt đất, giọng vốn luôn trong trẻo, như nhớ điều gì đó, mang theo một nụ trong sự bi thương, “Thực những như chúng , căn bản thích hợp để kết hôn, điều cũng . Chúng qua ngày hôm nay, cũng ngày mai còn sống , kết hôn gì? Tự dưng rước thêm gánh nặng về nhà, mất tự do.”