Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 170: Có Thấy Cô Ấy Không

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:51:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Long Nam liền ở cửa, nở một nụ thiện, với đàn ông quấn khăn hải tặc:

 

“Người đến là khách, đến là khách, em, gì đắc tội, gì cứ lấy, cứ lấy.”

 

Trên khuôn mặt vẻ bảnh bao của đàn ông quấn khăn hải tặc hề nụ của Thanh Long Nam lay động. Anh tại chỗ, đeo ba lô một lúc lâu, mới nhai kẹo cao su, lôi từ trong túi một tấm ảnh, giơ lên mặt Thanh Long Nam, chỉ phụ nữ đó và hỏi:

 

“Có thấy cô ?”

 

Đó là một tấm ảnh cỡ ví của một phụ nữ mặc váy cưới, dường như đàn ông quấn khăn hải tặc cất giữ cẩn thận.

 

trời ạ, cô dâu là cái kho lương thực di động ?

 

Nhãn cầu của Thanh Long Nam đảo một vòng trong hốc mắt, vẻ mặt vô cùng chân thành, lắc đầu, “Chưa thấy, thật đấy, thấy.”

 

Đã là thời mạt thế, c.h.ế.t sống chẳng là chuyện bình thường , đàn ông tìm kho lương thực di động, chẳng là đang đào góc tường của ? Thanh Long Nam mà giao An Nhiên mới là lạ, chỉ cần An Nhiên trong tay, gạo vàng gạo bạc lấy hết, dùng cạn, ngu mới giao cái kho lương thực di động .

 

Chiến Luyện, đang quấn khăn hải tặc đầu, đưa tay lên, tháo cặp kính râm mặt xuống, gài cổ áo phông, nghiêng , vỗ vỗ chiếc xe chống đạn phủ đầy hoa Phấn Tuyết Sơn phía , nheo mắt Thanh Long Nam, cảm giác uy h.i.ế.p đáng sợ tuôn như thác lũ, :

 

“Hỏi nữa, ở chỗ ngươi ?”...

 

Phía siêu thị của trạm xăng, trong phòng ký túc xá, An Nhiên ôm Oa Oa ngoài cửa sổ, thấy mấy đàn ông đang vây phòng hình như đang chạy về phía siêu thị. Trong đêm tối, tiếng kêu gào của đàn ông vọng từ xa, An Nhiên liền nhanh ch.óng , với Vân Đào đang giường:

 

“Phía họ hình như chuyện .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-170-co-thay-co-ay-khong.html.]

 

Vân Đào đột ngột mở mắt trong ánh trăng, chống dậy, “Đi ngay!”

 

Đây là một cơ hội , nếu bỏ lỡ e rằng sẽ bao giờ thoát khỏi tay Thanh Long Nam nữa. Vân Đào gắng gượng dậy, Lưu Viện một tay đỡ Vân Đào, một tay dắt Hằng Hằng. Vân Đào gạt tay Lưu Viện , nghiêng đầu,

 

yếu ớt đến thế!”

 

Anh đến bên cửa, nhấc chân đá tung cánh cửa đang khóa, chân cong , rút con d.a.o găm trong ủng , đ.â.m mỗi tên một nhát hai gã đàn ông còn đang canh gác bên ngoài.

 

“Đi!”

 

Vân Đào ôm lấy phần eo đang chảy m.á.u, đầu Lưu Viện và An Nhiên một cái. Hai phụ nữ lập tức gật đầu, ôm con, dắt con, chạy theo Vân Đào ngoài.

 

Sau khi khỏi cửa, trong đêm tối, tiếng kêu gào bên trong trạm xăng càng lúc càng lớn hơn. Vân Đào chạy thẳng về phía , dẫn An Nhiên chạy về phía nhà hàng đối diện trạm xăng. Ở đó ít xe bán tải, cùng với nhà hàng vây thành nửa vòng tròn, đóng vai trò là tuyến cảnh giới của trạm xăng.

 

Tuy nhiên, phía nhà hàng là dải cây xanh, phía dải cây xanh, lượng tang thi con phố đó nhiều, nên chỉ một lượng nhỏ tang thi lục tục kéo đến hướng ký túc xá của trạm xăng.

 

Những con tang thi kéo đến sẽ thuộc hạ của Thanh Long Nam dọn dẹp, bọn họ đều là dị năng giả hệ lực lượng, việc dọn dẹp một vài con tang thi tiến hóa đôi chút là chuyện dễ dàng.

 

Chỉ là cùng với tiếng kêu gào trong trạm xăng ngày càng lớn, tang thi tụ tập xung quanh ngày càng nhiều, tang thi gọi bạn gọi bè, tạo thành thế vây công ùn tắc đối với trạm xăng.

 

Có thuộc hạ của Thanh Long Nam phía trạm xăng, thuộc hạ của Thanh Long Nam phát hiện kho lương thực di động An Nhiên định bỏ chạy, thế là dọn dẹp tang thi phân tâm, liền ít tang thi lách qua khe hở giữa các xe bán tải, tấn công bên trong trạm xăng.

 

 

Loading...