Tìm sai hướng cũng , kịp thời đầu, tiếp tục thăm dò về phía Đông là . Thế nhưng Chiến Luyện ngờ rằng tang thi càng lúc càng nhiều, nhiều đến mức xe của vùi lấp luôn . Anh cảm thấy nếu đám tang thi xung quanh mà nhiều thêm chút nữa, thể "bơi" trong cái biển tang thi mất!
Cảnh tượng khiến khỏi tặc lưỡi kinh ngạc.
Trong trung tâm thương mại ở phía Đông, An Nhiên, Oa Oa và Tiểu Bạc Hà vẫn đang kẹt trong phòng đồ. Oa Oa ngủ tỉnh, tỉnh , là đòi ăn, thi thoảng ăn xong cũng chịu ngủ ngay mà cứ chằm chằm thứ xung quanh như thể thấy gì cũng mới lạ.
Bé con An Nhiên bế trong vòng tay, chịu, cứ bế dựng lên mới chịu cơ. Cứ hễ An Nhiên đặt bé ngang là bé .
Chẳng hiểu cái hình bé xíu mới hơn 50 cm, cái đầu nhỏ còn giữ vững mà lắm chuyện thế ?!
An Nhiên thật sự nghĩ thông, truy cầu nguyên nhân thì chắc là tính nết của Oa Oa di truyền từ Chiến Luyện . Chiến Luyện cũng lắm chuyện lắm, nhà cửa đang trang trí t.ử tế, cứ suốt ngày lăm le đục bỏ để sửa theo phong cách Trung Hoa...
Dấu vết hoạt động liên tục của mấy khiến đám tang thi xung quanh mãi tản , mặc dù An Nhiên và Tiểu Bạc Hà cố gắng cử động nhẹ nhàng nhất thể, Oa Oa cũng chỉ thỉnh thoảng mới tỉnh táo và quấy quá nhiều.
Thế nhưng trong biển tang thi mênh m.ô.n.g , dường như vài con thính giác cực kỳ nhạy bén, chỉ cần Oa Oa hừ nhẹ một tiếng cũng đủ để chúng xác định phương hướng.
Vì , An Nhiên, Oa Oa và Tiểu Bạc Hà cứ mãi vây khốn trong phòng đồ.
Ở tầng một trung tâm thương mại, khắp nơi đều là tiếng "hộc hộc" của tang thi vang lên liên tiếp. Trong tình cảnh khốn đốn , An Nhiên đang vắt óc tìm cách lấy mấy chiếc xe đẩy hàng ở sảnh tầng một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-195-lam-chuyen.html.]
thử nghĩ mà xem, bình thường từ cửa hàng quần áo đến lối siêu thị hầm chỉ vài bước chân là tới, giờ đây là biển tang thi. Phạm vi an của An Nhiên chỉ vỏn vẹn hai mét vuông, cô thể lấy mấy chiếc xe đẩy chứa đầy thức ăn ?
Cô trong phòng đồ chật hẹp, cho Oa Oa b.ú xong, sờ tã giấy thấm một bãi nước tiểu của bé thở dài. Cô định tháo chiếc tã đang quấn m.ô.n.g Oa Oa , nhưng quanh quất cái phòng đồ chẳng thứ gì thể thế để che m.ô.n.g cho bé, đành quấn chiếc tã cũ cho con.
Nhớ , chỉ cần một bãi nước tiểu là An Nhiên tã ngay, hành động đó giờ đây xem mới xa xỉ .
Thế nên họ thể cứ ở mãi trong cái phòng đồ nhỏ bé , tìm cách thoát ngoài!
Không nghĩ cho cái m.ô.n.g của Oa Oa thì cũng nghĩ cho cái dày của Tiểu Bạc Hà.
Thế là An Nhiên Tiểu Bạc Hà đang mặt , hỏi: "Tiểu Bạc Hà, em đói ?"
An Nhiên nhờ hấp thụ tinh hạch nên thấy đói, nhưng Tiểu Bạc Hà thì khác. Tính toán thời gian thì họ kẹt trong phòng đồ mấy tiếng đồng hồ , Tiểu Bạc Hà chẳng lý gì đói cả.
Tiểu Bạc Hà để trần đôi chân, tay cầm một cái móc treo quần áo, thử khều một viên tinh hạch trong đám cây cối. Cái đầu móc bằng kim loại gạt vài phiến lá xanh non , rễ cây quấn lấy cái móc nhưng chỉ là quấn quanh mà thôi, loài thực vật sự sống chẳng gì cái móc kim loại .
Cô bé thành công khều một viên tinh hạch, khuôn mặt c.h.ế.t lặng cúi nhặt tinh hạch lên, xoay đưa cho An Nhiên.
An Nhiên ngẩn một lát, bấy giờ mới Tiểu Bạc Hà bận rộn nửa ngày trời hóa là đang nhặt tinh hạch giúp .