Bởi vì phạm vi dị năng che chở của cô chỉ hai mét vuông, mà bộ cửa hàng quần áo tính toán kỹ cũng ít nhất hơn hai mươi mét vuông. An Nhiên dựa dị năng của để "ăn" sạch tang thi trong cả cửa hàng là điều thể, nhưng điểm của cửa hàng quần áo chính là nó hề trống rỗng.
Phòng đồ hai cái, tường hoa An Nhiên dựng lên dù vượt quá phạm vi an của cô vẫn kiên cố, vặn thể thủ vững bên ngoài hai phòng đồ đó. Nhích thêm một chút về phía phòng đồ chính là kho hàng của cửa hàng, phía bên trái kho hàng là một cái quầy thu ngân. Cái quầy bằng gỗ đó tạm thời thể dùng chướng ngại vật ngăn cản tang thi.
Như , phạm vi hoạt động của bọn họ rộng thêm vài mét vuông nữa.
An Nhiên bế Oa Oa, quét sạch tang thi, chẳng mấy chốc dựng một bức tường kết hợp từ hài cốt và hoa tươi bên ngoài kho hàng, nối liền với bức tường bên ngoài phòng đồ.
Tiểu Bạc Hà ngay sát ngoài cách an của An Nhiên, một chân bước ruộng hoa bình thường, cẩn thận giúp An Nhiên tìm kiếm tinh hạch.
Cái cô bé Tiểu Bạc Hà đầu óc vấn đề gì , khác nếu thấy đám hoa bách hợp của An Nhiên thể ăn thịt tang thi như , kiểu gì cũng đắn đo suy nghĩ một hồi mới dám bước ruộng hoa chứ.
Tiểu Bạc Hà thì , cô bé chẳng thèm suy nghĩ lấy một giây. An Nhiên cô bé thể ruộng hoa, Tiểu Bạc Hà liền ngay, tuân theo lời dặn của An Nhiên, cách xa cô hai mét, xổm trong ruộng hoa, dùng đôi tay nhỏ bé non nớt bới tìm tinh hạch và thức ăn giữa đống hài cốt.
Xem , Tiểu Bạc Hà tự chăm sóc bản , cô bé đang nỗ lực hết để trở thành gánh nặng của An Nhiên.
Rất nhanh, ba bọn họ chui phía trong quầy thu ngân, đồng thời dùng tường hoa cưỡng ép phân chia hơn nửa địa bàn của cửa hàng quần áo từ trong biển tang thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-198-khong-muon-lam-ganh-nang-cua-an-nhien.html.]
Việc tranh giành địa bàn với tang thi cũng thật chẳng dễ dàng gì.
An Nhiên trồng hoa bên trong quầy thu ngân, chỉ để một lớp hoa bách hợp lan tỏa phía mặt quầy để đề phòng tang thi thể leo qua quầy mà nhảy .
Cô phịch xuống đất, thấy bên trong quầy một chiếc ghế cao, bèn cẩn thận đặt Oa Oa ngủ say trong lòng lên ghế. Cô thở phào một , Tiểu Bạc Hà đang trong quầy, dùng cái móc áo trong tay khều những viên tinh hạch tường hoa, :
“Em cũng đừng bận rộn nữa, nghỉ ngơi một lát , mệt mỏi suốt bấy lâu .”
Tiểu Bạc Hà bèn thu móc áo, đem nắm tinh hạch lớn thu thập giao cho An Nhiên, còn móc thêm tinh hạch từ trong túi áo đưa hết cho cô, giữ một viên nào.
Số tinh hạch qua khá nhiều, An Nhiên dùng cả hai tay mới đỡ hết , thậm chí còn rơi ngoài vài viên. Nghĩ thì, cô cứ dùng thực vật g.i.ế.c tang thi như thế , rốt cuộc là g.i.ế.c bao nhiêu con ? Cả ngày hôm nay lượng g.i.ế.c còn nhiều hơn cả quãng thời gian dài cô dùng d.a.o đ.â.m ở bệnh viện cộng .
Chừng tinh hạch chắc cũng đủ để An Nhiên nghỉ ngơi một lát. Có điều năng lượng trong cơ thể cô đang dồi dào, Tiểu Bạc Hà mệt đến mức chịu nổi nhưng An Nhiên vẫn tinh thần phấn chấn. Cô thu cất tinh hạch, dậy bảo Tiểu Bạc Hà bên cạnh ghế cao trông chừng Oa Oa kẻo bé ngã xuống, còn thì kho hàng tìm vài bộ quần áo để .
Quần áo cô tự nhiên mồ hôi thấm đẫm, Tiểu Bạc Hà cũng chỉ đang khoác tạm một chiếc áo len chui đầu, bên còn mặc quần. Sinh và lớn lên trong xã hội văn minh, An Nhiên cả một kho quần áo mà dùng thì đúng là ngốc xẻng.
Trong kho là đồ nam, từng chiếc áo quần bọc trong túi nilon, gấp gọn gàng ngăn nắp, phân loại đặt giá.