Đang nghĩ đến việc giấu tài, bên ngoài nhà nghỉ ô tô vang lên tiếng còi xe, kéo theo tang thi của cả một con phố bắt đầu về phía đầu đường.
Sắc mặt Vân Đào và An Nhiên đều biến đổi, cả hai cùng bước đến bên cửa sổ tầng một của nhà nghỉ. Trên tầng hai, Tiểu Bạc Hà dắt theo Hằng Hằng cũng vội vàng bước xuống cầu thang, lưng Vân Đào và An Nhiên.
“Là tên Lôi Giang hôm qua!”
Vân Đào nhíu mày, ngoài cửa sổ. Người của Lôi Giang lái ít nhất năm sáu chiếc xe đến, mỗi chiếc xe đều bước xuống vài lực lượng dị năng giả. Đám tang thi chính là đang lao về phía mấy lực lượng dị năng giả , còn Lôi Giang thì xuống xe, theo là một đàn ông xách hai túi vật tư, hai thẳng về phía nhà nghỉ ô tô.
Tang thi bên ngoài nhà nghỉ nghi ngờ gì nữa của Lôi Giang dẫn . Hắn tươi rạng rỡ dẫn theo Chu Tường, gật đầu với Vân Đào bên trong khung cửa sổ, dồn ánh mắt lên An Nhiên đang bế đứa trẻ bên cạnh Vân Đào.
Đón nhận ánh mắt đó của Lôi Giang, sống lưng An Nhiên chút ớn lạnh. Cô lùi một bước, xoay , bế Oa Oa, đưa tay kéo Tiểu Bạc Hà, Tiểu Bạc Hà kéo Hằng Hằng, một lớn ba nhỏ cứ thế lên cầu thang tầng hai.
Chỉ đợi An Nhiên leo qua góc ngoặt cầu thang, liền thấy Lôi Giang phía bước cửa, gọi Vân Đào từng tiếng lão ca lão ca. Vân Đào cũng tỏ cực kỳ nhiệt tình với Lôi Giang, gọi từng tiếng đội trưởng vô cùng thiết. Hai sống động như em ruột thịt thất lạc nhiều năm, đạo đức giả bao nhiêu thì bấy nhiêu.
“Người lầu , lẽ nào là... chị dâu?” Lôi Giang đặt vật tư trong tay xuống, kéo một chiếc ghế xuống, : “ tự nhé, hahaha, cũng khách sáo với lão ca nữa.”
Vân Đào: “Cứ coi như nhà là , còn xách đồ đến gì? Đã là năm tháng nào , đồ ăn gì cũng quý giá, vẫn là đội trưởng hào phóng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-249-le-nao-la-chi-dau.html.]
Mở miệng ngậm miệng, Vân Đào chỉ coi như thấy hai chữ “chị dâu” trong miệng Lôi Giang.
An Nhiên lén lầu, ý định ló mặt giải thích một chút, nhưng nghĩ , lẽ khác nghĩ như cũng . Một phụ nữ, mang theo một đứa trẻ, một đàn ông như Vân Đào ở bên cạnh bảo vệ, rốt cuộc cũng thể dập tắt sự dòm ngó của một kẻ.
Mặc dù một gã đàn ông, ác thì cũng chẳng quan tâm phụ nữ đàn ông .
Sau đó liền thấy Lôi Giang nhà đang sức thuyết phục Vân Đào gia nhập đội ngũ những sống sót của bọn họ. Nào là tang thi ngày càng nhiều, chúng vẫn luôn tiến hóa, chỉ dựa một Vân Đào, e là khó lòng tự sinh tồn trong mạt thế các loại.
Huống hồ Vân Đào còn chăm sóc cả một gia đình lớn nhỏ .
Mà Vân Đào sống đến ngần tuổi, rốt cuộc thế tục cũng rèn giũa thành một khá thấu tình đạt lý. Anh một mặt giả lả vòng vo với Lôi Giang, một mặt những vật tư Lôi Giang đặt bàn, bộ đều là đồ ăn. Chỉ vì lôi kéo một lực lượng dị năng giả như , mà tặng nhiều thức ăn quý giá như , là chuyện bé xé to ?
Thấy Vân Đào chỉ tủm tỉm ậm ừ cho qua chuyện, Lôi Giang cũng vội. Tình cờ thấy tấm bản đồ trải bàn, Lôi Giang liền lấy những vật tư đè bản đồ xuống, đặt đất, bản đồ thở dài :
“Lão ca cũng sở thích với tấm bản đồ ? Bây giờ nhiều sống sót ở những nơi xó xỉnh, đều nhận đài phát thanh của Ngạc Bắc. Sáng nay xem xét luồng di chuyển của tang thi, những sống sót đó , họ về phía Ngạc Bắc, kéo theo hướng gió lớn của tang thi trong Tương Thành đều di chuyển về phía Bắc. Lão ca, tiểu mạo hỏi một câu, và chị dâu, cũng định về phía Ngạc Bắc ?”