"Nếu sớm cho các ngươi , ai mà bọn trẻ tuổi các ngươi giữ kín miệng , rêu rao bí mật khắp nơi?" Thôn trưởng chẳng hề che giấu, cầm chiếc nón nồi lên gõ "cốp cốp" đầu Tiểu Võ,"Để cho các ngươi lo lắng một chút, để trải nghiệm một vài chuyện cho trưởng thành, đỡ lúc nào cũng như con nít."
Nhìn Tiểu Võ ôm đầu suýt , Tiểu Nhu Bảo chợt nhận , thôn trưởng xem dân chúng Bắc Hạ như bà con thuộc, dạy bảo nghiêm khắc nhưng chan chứa tình thương.
Lòng nàng dâng lên niềm vui sướng. Cuộc sống nên như , ngày tháng ấm áp hòa thuận, lòng gắn kết với .
Bầu khí ở Tiểu Liễu trang cũng dần trở nên thiết hơn với Đại Liễu thôn, nơi đây như một làn gió ấm, một nữa ôm lấy nàng trong.
Tiểu Nhu Bảo mỉm , nhưng nhớ đến chuyện quan trọng, nàng nghiêm mặt, sang dặn dò Đại Văn và Tiểu Võ.
"Được , chúng trở chuyện chính."
"Xưởng của chính là nơi nuôi sống bao , cho nên thể để kẻ khác học trộm . Từ nay về , cẩn thận bảo mật, đề phòng ngoài lảng vảng tới gần, đừng để ai cướp mất bát cơm , rõ ?" Tiểu béo nha nghiêm giọng, hạ thấp âm lượng.
Đại Văn và Tiểu Võ , lập tức gật đầu đáp ứng nghiêm túc.
"Công chúa yên tâm, Tiêu lão phu nhân giao việc tuần tra cho phụ trách, mỗi canh giờ đều kiểm tra, chắc chắn sẽ bỏ sót điều gì." Đại Văn điềm đạm .
"Ca quản việc tuần tra, thì sẽ lo chuyện canh gác. Có chúng ở đây, đừng đến sống, dù chỉ là một con ruồi thôn trang cũng khó lòng mà qua !" Tiểu Võ vỗ n.g.ự.c, tiếng "bốp bốp" vang lên đầy tự tin.
Nghe , Tiểu Nhu Bảo cảm thấy yên tâm hơn, nàng nắm tay hai một lúc, xưởng để tiếp tục công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1391.html.]
Mấy ngày đó, nàng thường xuyên cải trang thành " bù nhỏ," thỉnh thoảng xưởng nghỉ ngơi một chút, chăm chỉ việc.
TBC
Ở Tiểu Liễu trang, đều đắm trong niềm vui kiếm tiền từ nghề thủ công, dù mồ hôi nhễ nhại nhưng ai nấy đều mang theo một niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Thúy Thúy lúc cũng phân công thêm vài việc mới, gì cũng bận rộn ngừng tay.
Ban ngày, nàng cửa hàng nước hỗ trợ, đến chạng vạng về xưởng, ghi chép công việc từng ngày của các công nhân, tên tuổi từng để còn phát tiền công. Dù bận rộn hơn , nhưng nay nàng tính toán, lách, túi tiền cũng đầy đặn hơn. Bước đường kinh thành, nàng càng tự tin, cũng thấy dần dần tiến gần hơn tới sự ưu tú của A Lê.
Nhìn cảnh , Cố quả phụ cũng an lòng phần nào, bắt đầu mong chờ ngày A Lê trở về để thể trở Đại Liễu thôn, còn lo lắng nữa.
Còn Ngô đại phu thì thật phúc, vì đóng vai cho trọn, ngày nào cũng mang theo hòm t.h.u.ố.c Khương phủ, chữa bệnh ăn uống no say, đến nỗi miệng cũng trở nên sành sỏi.
Ba ngày trôi qua, cả kinh thành ai chuyện của Tiểu Nhu Bảo, ai nấy đều xôn xao bàn tán, thậm chí còn xót xa thương cảm. Mọi đều đồn đại, nhưng chẳng ai rõ công chúa rốt cuộc ai đẩy tình cảnh , mục đích của kẻ đó là gì. Những câu chuyện về nàng trở thành đề tài sôi nổi ở đầu đường cuối ngõ.
Thấy bầu khí khuấy động đủ, Tiểu Nhu Bảo sờ cằm béo tròn, rằng thời cơ chín muồi, đến lúc thu lưới!
Nàng liền gọi cả nhà đến, cùng với Ngô đại phu, dặn dò từng việc. Nghe tiểu béo nha phân phó, ai nấy đều gật đầu đồng tình, nóng lòng chờ giây phút vạch trần bộ mặt của Lý gia, để tất cả những lời gièm pha bấy lâu nay phơi bày!
khi động thủ, Tiểu Nhu Bảo nghĩ đến một .
"Nương, ngươi kho lấy một bộ trang sức quý, nhờ Trịnh ma ma mang đến tặng Bùi tiểu thiếu phu nhân, bảo là cảm ơn nàng mấy hôm đến phủ vấn an."