Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1402

Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:14:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh ma ma nóng nảy, kịp hỏi rõ ràng, lúc chỉ vò đầu bứt tai lo lắng.

Tiểu Nhu Bảo sợ hãi đến phát , kéo tay Phùng thị, giục giã ngay.

"Chúng nên lên thôn xem xét tình hình, nương, tiêu nãi nãi, chúng xe ngựa ."

"Trịnh ma ma, nhị ca đang ở Đông Cũ Trang, ngươi báo cho một tiếng, gọi cả ngũ ca từ cửa hàng bách hóa về luôn."

Mọi vội vã chuẩn , nhanh ch.óng lên đường tới Tiểu Liễu Trang.

Đến nơi, Tiểu Nhu Bảo xuống xe ngựa thấy mấy hán t.ử gốc cây, áo còn vương vết m.á.u!

Lúc , thôn trưởng đang trấn an . Thấy gia đình họ Khương đến, ông liền vội vàng vẫy tay chào.

Tiểu Nhu Bảo lo lắng thôn trưởng từ xuống , thấy ông tuy dính m.á.u tay nhưng thương, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

"Thôn trưởng gia gia, rốt cuộc là chuyện gì xảy ? Chúng tin mà lo lắng chạy tới ngay, ngài mau kể cho chúng ." Tiểu béo nha run rẩy hỏi.

Thôn trưởng thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng, thể thấy cũng trấn tĩnh lâu.

Ông vẫy tay, giọng đầy bất đắc dĩ, : "Ngoan Bảo Nhi, giờ thì nữa . Chỉ là lúc trời sáng, một tên trộm xông xưởng, còn đ.á.n.h với của , nhưng tẩu thoát."

Thì , lúc hừng đông, một nam nhân lén lút đột nhập Tiểu Liễu Trang, xem xét trong xưởng.

Người canh gác lúc đang ngủ.

May mắn là các phòng trong xưởng đều khóa kỹ, nên .

Hơn nữa, thôn dân tuần tra nhanh ch.óng thấy tiếng động lạ, chạy tới xưởng thì liền chạm mặt tên trộm và lao đ.á.n.h .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1402.html.]

Lão Lý, còn bám đầy bụi đất, bước tới : "Đừng nữa, chỉ một , nhưng ngờ võ. Khi của , liền rút đao sáng loáng , như thể mối thù sâu đậm, c.h.é.m tới chẳng chút nương tay..."

May , lúc lão Lý ở đó.

Ngày trẻ, lão Lý cũng từng là một lính can đảm, ngại hiểm nguy mà chộp lấy lưỡi đao của kẻ cắp, khiến bỏ chạy, nhờ thêm nào thương. Lão Lý chỉ thủ nhanh nhẹn, mà còn khéo léo, khi đoạt đao, còn thuận thế xoay đao đ.â.m trúng chân kẻ cắp một nhát.

"Chỉ tiếc tên trộm đó chạy nhanh quá, hừ, chỉ chút xíu nữa là tóm !" Lão Lý bực tức .

Tiểu Nhu Bảo lo lắng giữ c.h.ặ.t t.a.y lão Lý, từ đầu đến chân, hỏi dồn: "Lý gia gia, ngài chứ?"

"Yên tâm , ngoan bảo, còn khỏe lắm, hắc hắc, chỉ trầy xước chút da thôi, chẳng hề gì ." Lão Lý lớn, vẻ gì đáng lo.

Thấy lão Lý còn đùa , Phùng thị và cũng yên tâm hơn. Dù gì lão Lý cũng là từng trải, dũng mãnh tiếng ở Đại Liễu thôn, ai ai cũng công nhận.

Lúc , Phùng thị sốt ruột hỏi: "Vậy còn những khác trang, ai thương nặng ?"

Đại Văn nhanh ch.óng đáp: "Có mấy trầy xước, còn một đ.â.m trúng bụng. May nhờ Ngô đại phu ở đó, băng bó cẩn thận, nguy hiểm đến tính mạng."

"Lần thật khiến kinh hãi, kẻ trộm đó là loại gì mà hung ác đến !" Phùng thị nhíu mày, tức giận .

Nếu chỉ trộm cắp, lẽ nào đả thương ?

Huống chi, đây là thôn trang, kẻ trộm bắt nạt dân thường thì ho?

Tiểu Võ ấm ức thêm, chỉ tai mà than thở: "Lão phu nhân đúng, tên đó thật quá đáng! Hắn xông lên c.h.é.m thẳng tai , may mà mất tai từ , nên . Chứ nếu , chỉ e dưỡng thương mất mấy ngày , còn chậm trễ công việc nữa."

TBC

Nhìn trống nơi tai của Tiểu Võ, tuy chỉ đùa, nhưng khỏi thấy thương xót.

 

Loading...