Chưa kể, Mục Diệc Hàn cũng sẽ kéo vòng rắc rối, bởi quá yêu thương nữ nhi của , mà nữ nhi lưng Khương gia, chống đỡ việc của họ.
A Khuyển xong, liền hiểu rõ ý đồ. Hắn nhanh ch.óng xoay , bắt đầu theo danh sách, từng nhà một mà tìm tới...
Ở một phía khác, Tiểu Nhu Bảo vì tìm Tiêu Dịch mà khỏi cảm thấy hụt hẫng. nhanh đó, nàng bình tĩnh , suy nghĩ kỹ càng, nắm manh mối. Nàng vẫy tay gọi hai tên hắc giáp quân .
"Công chúa, gì phân phó!"
Hiện tại quốc sư trong kinh, đám hắc giáp quân tiểu công chúa sai bảo, ai nấy đều mừng như vớ vàng, nét mặt đầy phấn khởi.
Tiểu Nhu Bảo phất tay nhỏ lệnh,"Hàn phủ tuy gặp biến cố, nhưng vẫn còn Hàn Thượng thúc thúc là chủ nhân. Các ngươi lập tức phong tỏa bộ Hàn phủ, cho ai động tài sản, để ai cớ mà nọ."
"Ngoài , còn một việc quan trọng – chính là đám hạ nhân trong Hàn phủ!"
TBC
Nàng về phía đám ở cách đó xa, giọng kiên định,"Lập tức đưa họ đến Tiểu Liễu Trang an trí!"
Phong Miêu xong thì thoáng ngạc nhiên, hỏi,"Muội , chúng đưa những về gì?"
Tiểu Nhu Bảo lắc đầu, giải thích,"Những tuy là hạ nhân trong Hàn phủ, nhưng đều là những kẻ đáng thương, Tiêu Dịch cắt mất lưỡi. Sau nơi khác công, cũng khó mà tìm chỗ , chi bằng chúng nhận họ về, coi như việc thiện."
Ngoài lý do đó, nàng còn một nguyên nhân quan trọng khác, là giữ một con đường .
"Tiêu Dịch tuy nhiều chuyện ác, nhưng chứng cứ. Đám hạ nhân chỉ còn cảm kích chúng , giữ họ bên , thể dùng ." Tiểu Nhu Bảo việc như chơi cờ, nhất định tính toán ba bước xa.
Đám hạ nhân Hàn phủ hắc giáp quân áp giải, ban đầu tưởng sắp c.h.ế.t đến nơi, ai nấy đều lóc kêu gào ngớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1416.html.]
khi Khương gia sẽ nuôi dưỡng bọn họ, họ dường như dám tin. Đến khi hiểu , họ vội vàng quỳ xuống đất, miệng lưỡi chỉ ê a mà rơi lệ, như cảm tạ Tiểu Nhu Bảo.
Bọn họ Tiêu Dịch hại đến thê t.h.ả.m. Giờ đây, ai cũng hận thể vạch trần hết tội ác của .
Tiếc rằng những thể , mà Tiêu Dịch cũng chính vì họ chữ nên mới để họ sống sót, lo rằng họ sẽ truyền tin bên ngoài.
Nhìn cảnh tượng , Tiểu Nhu Bảo cùng Phong Miêu khỏi xót xa.
Những con vô tội, giờ đây đẩy cảnh ngộ thê t.h.ả.m như , thật sự là do tiểu t.ử Tiêu Dịch gây nên.
Trên đường trở về, Tiểu Nhu Bảo suy tính trong lòng: nàng sẽ mời một thầy dạy học cho đám hạ nhân , dạy họ chữ. Như , tất cả tội ác mà Tiêu Dịch gây , bọn họ đều thể ghi bằng chữ !
Tuy nhiên, việc dạy chữ cho đám sẽ dễ dàng gì. Bọn trẻ học chữ tốn nhiều công sức, huống hồ đám hạ nhân quen lụng tay chân, đầu óc còn linh hoạt. Vậy nên, kết quả thì thể trong một sớm một chiều.
Một ngày bôn ba bên ngoài, đến khi về tới nhà thì trời khuya, ánh trăng dịu dàng trải khắp nơi. Tiểu Nhu Bảo kéo lê mệt mỏi, hai chân ngắn như rót chì, lò dò bước nội viện. Nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp trong nhà chính hắt , nàng còn thấy bóng dáng nương đang ngóng ngoài, rõ ràng là đợi .
Trong bếp, đồ ăn vẫn giữ ấm, mùi hương thoang thoảng lan tỏa khắp nơi.
Cảm giác ấm áp của gia đình như ma lực, khiến Tiểu Nhu Bảo và Phong Miêu mệt nhoài bừng tỉnh, tay trong tay chạy nhanh trong nhà.
"Nương ơi, chúng về !"
"Muội với ăn cơm, nhị tẩu nhất định để dành đồ ăn ngon cho chúng , đúng ?"