Phùng thị cả ngày thấp thỏm, thấy bóng dáng hai đứa nhỏ , trong lòng lo lắng yên. Nay thấy hai đứa về, dù mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng bà chắc hai đứa chuyện gì quan trọng. Trông hai đứa cứ như hai quả dưa leo héo rũ, khiến lòng bà khỏi xót xa.
"Tốt, , về là ! Nhị tẩu sẽ dọn cơm cho hai đứa ngay." Bà ân cần ," nếu việc gì cần , nhất định dẫn theo Trịnh ma ma, để nương còn yên tâm, ?"
Tiểu Nhu Bảo nương lo lắng, vội vàng trấn an,"Nương yên tâm , tuy mang Trịnh ma ma, nhưng chúng cả hắc giáp quân cùng mà, bọn họ theo và ngũ ca suốt, còn đưa chúng về tận cửa."
Nghe , Phùng thị mới nhẹ nhõm đôi phần, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi bớt.
Một ngày quả thực quá mệt, Tiểu Nhu Bảo ăn xong nửa chén hoành thánh tôm bóc vỏ, húp vài ngụm canh nóng, liền lăn giường ngủ say như c.h.ế.t.
Qua một đêm nghỉ ngơi, tiểu béo nha tràn đầy tinh thần, chịu yên một chỗ. Suốt ngày chạy qua chạy trong nhà và ngoài trang, thỉnh thoảng tót lên Tiểu Cửu Trùng Thiên một chuyến, bận rộn hệt như con vụ ngừng .
Tiểu Nhu Bảo thì vui vẻ thỏa thích, nhưng khổ nỗi Phùng thị thì mệt đến thở nổi. Khuê nữ cứ chạy ngoài suốt ngày, bà theo thì yên tâm, mà theo thì mệt đến bủn rủn chân tay. Mấy ngày như , đến cả đế giày của bà cũng mòn đến hỏng hai đôi.
Cuối cùng, Phùng thị kiệt sức, bẹp ghế, thở dài than thở,"Cái tiểu nha đầu , suốt ngày lúc nào yên . Theo thấy, là mau mời Lý về đây, để nó học cho đàng hoàng, chắc sẽ ngoan ngoãn hơn."
Tiểu Nhu Bảo nương gọi thầy về, trong lòng giật . Cả tâm trí nàng đều hướng ngoài, hề mấy buổi học chán ngắt , nhớ đây mỗi ngày một nửa ngày, đến m.ô.n.g cũng như đè bẹp.
Thế là nàng nhanh ch.óng lấy tay che khuôn mặt nhỏ, len lén qua khe ngón tay, giọng ngọt xớt,"Oa, nương ghét bỏ Nhu Bảo ? Nương yêu Nhu Bảo nữa ! Nếu nương đem cho khác khuê nữ , Ngô phu nhân và Tiêu nãi nãi chắc chắn sẽ tranh đón về!"
Nghe vẻ tội nghiệp, mấy vị ca ca liền vội vã chạy từ trong phòng , cứ tưởng chuyện gì to tát xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1417.html.]
Nghe xong câu chuyện, Khương Phong Niên nhịn buồn , nhưng vẫn đành lòng để câu thúc. Chàng liền ,"Nương, hiện tại Lý đại nhân ở nhà bận rộn xuể, nếu giờ chúng mời tới, e rằng cũng là khó ."
" , nương ạ," Khương Phong Hổ cũng vội vàng giúp đỡ,"Nếu nương thấy mệt, những ngày tới ngài cứ ở nhà nghỉ ngơi, , con sẽ theo bồi nàng."
Ngay cả Tiểu Xuân Ca cũng chạy tới, tưởng chuyện là thật, vội vã túm lấy tay áo Nhu Bảo mà nài nỉ,"Tiểu cô cô, ngươi thật sự khuê nữ nhà khác ? Ta xa ngươi, nếu ngươi , thì cho đổi luôn cái nãi nãi khác !"
TBC
Lời dứt, cả nhà đều nghẹn lời. Khương Phong Cảnh và Khương Phong Miêu thì rộ lên, đến nỗi lăn , tiếng vang như tiếng gà gáy sáng.
Phùng thị tức giận mà buồn , lập tức bật dậy từ ghế, đuổi theo Xuân Ca như cho một trận.
"Thằng nhóc hư đốn , dám bày trò nghịch ngợm với !"
"Còn đòi đổi nãi nãi nữa, ngươi lên trời mà đổi luôn !"
Tiểu Nhu Bảo ôm bụng ngặt nghẽo, một tay nhỏ giơ che chở cho cháu trai, một tay mặt quỷ trêu chọc nương.
lúc , Lý Thất Xảo bưng một khay đá bào mát lạnh tới, cứu nguy cho con trai.
"Nương, ngài đừng giận mấy đứa trẻ gì. Con mới nghĩ vài món đá bào mới, món nào sẽ hợp thức uống chiêu bài cho cửa hàng mùa hè ? Ngài giúp con nếm thử xem nhé, ngài góp ý, con cũng chẳng nương tựa ai nữa." Lý Thất Xảo duyên, chớp mắt tinh nghịch.