Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:43:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Này, con dâu nhà nhị, trưa nay chúng vài món ngon cho t.ử tế, để tứ ca ăn no khi lên tư thục. Đến tư thục bữa nào ngon thế ."

"Nhân tiện, mời luôn Tống lão, Ngô đại phu và thôn trưởng qua. Mấy hôm dịch bệnh, ai cũng mệt bã cả , cũng nên bữa ăn thịnh soạn cho thả lỏng chút."

Nghe nhà sắp mời khách, còn tiệc tùng náo nhiệt, Tiểu Nhu Bảo lập tức phấn chấn hẳn lên. Nàng nhảy nhót chạy nhà, ôm chầm lấy eo một cái, nhanh nhảu chạy kiểm kê "cống phẩm," quyết tâm giúp chuẩn một bữa tiệc linh đình, cho ăn uống thật sảng khoái.

Vài ngày , trong kho lương thực chất đầy các món ngon. Tiểu Nhu Bảo thòm thèm gặm ngón tay, ngắm nghía một hồi chọn lựa kỹ càng, đó lôi hết các món chọn giữa sân.

Một con ngỗng trắng.

Hai con gà béo nướng vàng rộm.

Một giỏ lớn đầy rau xanh và hoa quả tươi như măng xuân, hẹ, và các loại quả. Một rổ trứng gà, thêm vài quả táo đỏ lớn. Còn một túi nấm mật ong và một hũ nhỏ trắng.

Nghe thấy tiếng động rầm rì ngoài sân, Phùng thị cố gắng giữ bình tĩnh. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Con gái nàng "gọi món" thế cũng đầu.

Chờ tiếng động ngoài sân lắng xuống, Phùng thị mỉm hài lòng, bước sân, nhanh ch.óng trói con ngỗng lớn, mang tất cả đồ ăn nhà.

lúc , Khương Phong Cảnh và Khương Phong Miêu cũng ôm bó củi bước sân.

"Có ngỗng lớn!" Phong Miêu mặt mày hớn hở, thấy giữa trưa sẽ ăn ngỗng, liền quăng sọt củi xuống đất: "Mẹ ơi, trưa nay chúng ăn ngỗng hầm chảo sắt, ngỗng kho tàu đây?"

Phùng thị mỉm , : "Cứ để ngươi quyết định ."

Phong Miêu hớn hở vung tay áo, định bước tới sờ cổ con ngỗng trắng.

Phong Cảnh nhặt mấy khúc củi rơi đất, nhắc nhở: "Lão ngũ, ngươi đừng nghịch dại, coi chừng nó c.ắ.n cho đấy!"

"Không , nương buộc nó xe lừa ." Phong Miêu híp mắt, để lộ hai chiếc răng sún.

TBC

Nói xong, thằng nhóc nghịch ngợm liền thấy con ngỗng mập mạp, lông mượt mà, kìm mà vuốt ve vài cái. Sau đó, nổi hứng, cưỡi lên ngỗng thử xem .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-187.html.]

Nghe ngũ ca ở bên ngoài cưỡi ngỗng, Tiểu Nhu Bảo lập tức sáng mắt, lon ton chạy ngoài, kêu lên: "Năm nồi nồi, Nhu Bảo cũng cưỡi!"

Khương Phong Miêu liền nhảy xuống, xốc nách lên, định đặt nàng lên lưng con ngỗng.

Con ngỗng ngẩng đầu lên thấy cảnh đó, giận đến chịu nổi, thò dài cổ , há miệng mổ một phát.

"Cạc cạc cạc!"

"Cạc cạc cạc cát!"

Con ngỗng mổ vỗ cánh rầm rầm, hết giận xông tới mổ phát thứ hai, đến nỗi dây thừng cũng bung .

Tiểu Nhu Bảo đột kích bất ngờ, ngã oạch xuống đất, đau điếng đến nỗi ôm m.ô.n.g nức nở.

"A a! Nhu Bảo đau cái m.ô.n.g quá!"

"Cứu mạng, ngỗng mổ đ.í.t con!"

Nghe tiếng la thất thanh, Phong Cảnh và Phùng thị vội chạy tới để bắt ngỗng.

Tiếc là chậm một bước, Tiểu Nhu Bảo con ngỗng đuổi dí theo dừng, nàng sợ quá ầm lên, giơ chân chạy bán sống bán c.h.ế.t ngoài cổng.

Chiếc giày vải rơi mất một chiếc, nàng cũng dám đầu nhặt.

Nàng con ngỗng trắng đuổi chạy khắp nơi, la inh ỏi, chạy một mạch tới tận Phúc Thiện Đường, may mắn gặp các lão nhân đang ở đó.

Ngô đại phu dụi mắt, thấy rõ là Tiểu Nhu Bảo liền kêu lớn: "Nhu Bảo!" chộp lấy cổ con ngỗng, quăng nó sang một bên.

Phùng thị và Phong Cảnh chạy tới, liền thấy Tiểu Nhu Bảo ôm m.ô.n.g nhảy nhót vì đau, cái quần hoa xinh xắn mổ thủng hai lỗ lớn.

Phong Miêu vì che chở cho , cũng c.ắ.n cho tơi tả, cái quần cộc cũng rách bươm. Hắn đau đến mức nhăn nhó, nhưng vẫn cố vẻ cứng cỏi, : "Không , quần cộc rách mặc còn mát mẻ nữa mà. Nương, mau xem ."

 

Loading...