Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:43:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Muội ngủ như heo con, còn ngáy khò khò, thấy gì mà lo!"

"Thôi ... Ngươi... chán ghét!"

Tiểu Nhu Bảo bực bội dụi mắt, lau nước dãi chảy nơi khóe miệng. Đã dám đ.á.n.h thức nàng, còn dám nàng là heo con, thật là quá đáng!

Không chịu nổi tiếng xì xào bên tai, Tiểu Nhu Bảo giơ chân, thở phì phì đạp thẳng mặt Khương Phong Hổ!

TBC

"Ai da, má ơi!"

Khương Phong Hổ ôm lấy má trái, hoảng hốt xuống, ngẫm xem chuyện gì xảy .

"Muội hình như mộng mị, còn đá một phát."

"Con bé , ngủ cũng mạnh chân mạnh tay như . Chắc hẳn ngày thường ăn nhiều lắm đây." Khương Phong Hổ nhăn nhó.

Nghe thấy câu đó, Tiểu Nhu Bảo tức giận, hai chân nhỏ đồng loạt tung thêm mấy cú.

"Bốp bốp!"

Khương Phong Hổ đá trúng, hứng đủ hai cú mặt, đến nỗi mắt cũng bầm tím.

Anh khẽ kêu "Ai da", vội thắp đèn lên soi, thì thấy Tiểu Nhu Bảo lăn ngủ tiếp, nhắm mắt khò khò gì. ...

Sáng sớm hôm , đôi mắt bầm đen của Khương Phong Hổ, Tiểu Nhu Bảo bò khỏi ổ chăn, khúc khích ngớt, đến nỗi má phúng phính cũng rung rinh.

"Nhị ca trông như gấu trúc !"

Khương Phong Hổ hổ che mắt, bối rối hỏi: "Muội ngoan, nhị ca , tối qua ngươi ?"

"Nhu Bảo ." Tiểu Nhu Bảo ngoan ngoãn xuống, cố ý chớp chớp mắt, giọng hồn nhiên: "Oa, tối qua ngủ ngon lắm, giống heo con ngủ khò khò , !"

Khương Phong Hổ: "..."

Lúc , Lý Thất Xảo đỏ mặt, rón rén hỏi: "Nhu Bảo, tối qua ngươi thấy động tĩnh gì , hoặc là thấy gì chăng?"

Trong lòng nàng thấp thỏm, lo lắng em chồng tỉnh dậy giữa chừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-189.html.]

Tiểu Nhu Bảo , bộ mặt buồn rầu, với vẻ "nghiêm túc": "Ân ân, hình như thấy... Nhị ca và nhị tẩu tối qua còn đ.á.n.h ở cạnh giường, động tĩnh lớn."

Vừa thế, vợ chồng Khương Phong Hổ hoảng hồn.

"Đánh... đ.á.n.h ?"

"Khụ khụ khụ..." Khương Phong Hổ sặc nước , ho sặc sụa.

Lý Thất Xảo mặt đỏ như gấc, vội vã tìm một cái cớ vụng về.

"À, ... Nhu Bảo , nhị tẩu , thật tối qua... là nhị ca ngươi dạy võ phòng thôi!" Lý Thất Xảo ngượng ngùng đến mức dám thẳng mắt Tiểu Nhu Bảo.

Thấy nhị tẩu lúng túng, dối cũng ấp a ấp úng, Tiểu Nhu Bảo che miệng khúc khích, quyết định tạm tha cho nàng .

ai ngờ, Phong Miêu đến định bế ăn sáng, thấy câu "võ phòng " thì lập tức phấn khích, lao nhà.

"Nhị ca, ngươi võ phòng ? Vậy dạy nữa , lão ngũ cũng học!"

Nghe , Khương Phong Hổ đành dở dở , gãi đầu : "Được , ngày khác nhị ca sẽ dạy cho ngươi."

Thế nhưng, thằng nhóc Phong Miêu là chúa khoe khoang, nhị ca hứa hẹn phổng mũi. Sáng hôm học, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, khoe khắp nơi rằng nhị ca sẽ dạy "võ phòng ".

"Các ngươi , tối qua nhị ca dạy nhị tẩu cách phòng cả đêm đó!"

"Hắn còn bảo sẽ dạy nữa! Đợi học xong , sẽ chẳng sợ đại ngỗng mổ m.ô.n.g, càng sợ con ch.ó già đầu làng c.ắ.n gót chân!"

Đám trẻ con trong học đường thì trầm trồ, ai nấy đều nhao nhao đòi Trương tú tài dạy họ.

Trương tú tài độc nhiều năm, lời Phong Miêu mà chẳng nhận điểm gì lạ, chỉ đỏ mặt đáp: "Ta thì chỉ dạy học thôi, chứ võ công thì chẳng giỏi giang gì. Nhị ca của Phong Miêu dạy nhị tẩu cả đêm chắc cũng là tài lắm. Các ngươi học thì cứ tìm nhị ca của Phong Miêu mà học."

Bọn trẻ xong thì càng thêm phấn khích.

Tan học buổi sáng, chúng lũ lượt kéo đến nhà họ Khương, năn nỉ Khương Phong Hổ dạy võ cho .

Khương Phong Hổ bọn trẻ vây quanh, nhịn mà méo mặt. Anh nghiến răng : "Lão Ngũ, đợi nhị ca đây tính sổ với ngươi!"

 

Loading...