"Năm lão già hạng lành gì, chỉ sợ chiếm chút lợi , tìm đến nữa."
Dương Điền Mai suy nghĩ sâu xa, càng lo lắng : "Bọn họ năm thì dễ đối phó, chỉ sợ kéo thêm các thôn trưởng khác, cùng ép thôn chia nước giếng, đến lúc đó sẽ khó xử."
Rốt cuộc, tình trạng thiếu nước chỉ năm thôn , mà còn nhiều thôn khác nữa. Một khi họ nếm vị ngọt, e rằng sẽ tụ tập thêm nhiều , dựa đông mà ép Đại Liễu thôn nhường nước. Đó chính là lòng tham lam.
TBC
Tiểu Nhu Bảo vỗ vỗ n.g.ự.c, ánh mắt sáng rỡ, Dương Điền Mai mà : "Không , Điền Mai dì, còn mong bọn họ đến càng đông là khác!"
"Ý của Nhu Bảo là..." Dương Điền Mai ngạc nhiên nàng.
Tiểu Nhu Bảo ranh mãnh, để lộ một chiếc răng trắng nhỏ: "Người càng đông càng , Nhu Bảo kế hoạch cả !"
Phùng thị thấy khuê nữ điềm tĩnh như , chắc chắn nàng tính toán, liền thở phào nhẹ nhõm, , bế Tiểu Nhu Bảo về nhà.
-
Hai ngày , buổi trưa.
Trước cổng Đại Liễu thôn, đến mười mấy chiếc xe lừa dừng , xe nhảy xuống hai, ba chục . Đó đều là các thôn trưởng và đại diện của các thôn xung quanh Vân Thành, từ thôn xa xôi cũng lời đồn liền kéo đến, mong chia phần nước giếng của Đại Liễu thôn.
"Điền Mai dì, mời bọn họ học đường chờ." Tiểu Nhu Bảo nuốt miếng hoành thánh, ung dung ,"Để ăn xong qua."
Phùng thị chỉ cần cũng đoán những đến vì mục đích gì. khuê nữ của bà vẫn điềm nhiên ăn, giơ cái chén nhỏ lên, còn nũng nịu đòi nhị tẩu múc thêm một bát nữa.
Phùng thị bật , lắc đầu khuê nữ, thầm nghĩ: "Tiểu gia hỏa , đúng là trời đất bao la, chỉ chén cơm là quan trọng nhất!"
Tiểu Nhu Bảo ăn xong bát hoành thánh, còn đòi thêm ít quả táo lớn, nhai chầm chậm mà thưởng thức vị ngọt. Thật tuyệt, tới càng đông càng vui. Cũng là lúc , nàng sẽ cho bọn họ một cơn mưa lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-233.html.]
Lúc , trong học đường, các thôn trưởng chờ đến phát sốt ruột.
"Lão Dương ăn kiểu gì , còn xứng thôn trưởng ?"
"Cái lão Dương đúng là đồ vô dụng, già cả mà còn để con nít cưỡi lên đầu."
"Con bé chẳng lớn nhỏ gì cả, dám để chúng đây, bậc trưởng bối đợi! Đợi nó tới, xem dạy dỗ nó thế nào!"
Mọi đang bực bội, thì bỗng thấy một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc áo màu xanh lá non, bước chân thoăn thoắt tới. Phía là mấy lớn đang vội vàng đuổi theo.
"Chính là nó ?" Mọi tò mò ngó phía .
Chẳng mấy chốc, một cô bé với gương mặt trắng nõn, đôi mắt long lanh, dáng vẻ đáng yêu như một viên kẹo nhỏ, xuất hiện mắt họ. Hơn nửa các thôn trưởng lập tức sáng mắt lên, cũng nguôi giận quá nửa.
Làng Đại Liễu nghèo khó, mà một cô bé xinh xắn thế ? Họ thực sự chẳng hiểu gì về đứa trẻ cả.
Thôn trưởng làng Trương thấy đều trầm trồ, liền đầu chỗ khác, lời nào. Con gái còn xinh hơn thế . Một đám quê mùa, từng thấy con nít dễ thương !
"Oa, thật là đông ghê," Tiểu Nhu Bảo bước lên tiếng, tự nhiên xuống ghế, tay nhỏ chỉnh chỉnh vạt áo. Nàng khẽ lắc đầu : "Mọi đều tới xin nước đúng ? giếng chỉ một, dù chia thế nào thì cũng chẳng đủ cho bấy nhiêu ."
"Hay là..." Tiểu Nhu Bảo chớp đôi mắt sáng, khẽ : "Ta cách, thể cho các làng đều một trận mưa, thế nào?"
Trong phòng học, hơn hai mươi thôn trưởng và các lý chính đều ngẩn , kinh ngạc đến quên cả chớp mắt.
Trời mưa ư?
Phải rằng bọn họ đến đây là do thôn trưởng làng Trương khuyến khích, ép làng Đại Liễu chia sẻ nước giếng. Mỗi ngày phân vài thùng thôi họ cũng mãn nguyện. Nào ai dám mơ đến chuyện mưa như ?