Cúc Kiều liệt giường hai ngày, đến lúc mới nhận kẻ tình lang thật đáng tin, đến đôi mắt gần như mù lòa.
Tôn Xuân Tuyết khỏi lắc đầu thở dài: "Thật là tội nghiệp cho Lưu bà t.ử, nuôi dưỡng con gái vất vả bao nhiêu năm, mà lừa đến nông nỗi . Nói thật, đến cả biểu ca của Cúc Kiều e cũng chẳng dám cưới nàng nữa."
Quả nhiên, bao lâu , bên nhà của Lưu bà t.ử gửi lời tới, họ chuyện và hủy bỏ hôn sự với Cúc Kiều.
Cả nhà họ Lưu liền chìm trong khói mù u ám.
Nhà cửa thì thiêu, Cúc Kiều thì lừa, nay còn mang thêm tiếng từ hôn...
Tiểu Nhu Bảo dù thương cảm, nhưng cũng chẳng thể gì hơn. Việc duy nhất nàng thể để giúp Lưu gia là khuyên Lưu bà t.ử nên sớm đổi chủ cửa hàng, giao nó cho khác trong nhà tên.
"Cúc Kiều tỷ tỷ chịu nổi phú quý, gặp nhiều tai họa. Hiện giờ chỉ cách để bạc và đất đai mặt tiền cửa hiệu trong tay tỷ nữa thì mới mong hóa giải bớt phần nào tai họa." Tiểu Nhu Bảo với vẻ chân thành.
Lưu bà t.ử vuốt đôi mắt ướt, gật đầu lia lịa: "Được, , lời Nhu Bảo. Chỉ cần khuê nữ của thể khá hơn một chút, gì cũng cam lòng."
Nhà cửa hư hại thể xây . con gái, bà chỉ một, nên chỉ cần bảo vệ Cúc Kiều, bà sẵn sàng bất cứ điều gì.
TBC
Khi Lưu bà t.ử rời , Tiểu Nhu Bảo xoa xoa cái eo nhỏ mũm mĩm, khỏi cảm thán. Cúc Kiều tuy vận , nhưng cũng may mắn còn gia đình yêu thương chỗ dựa. So với bao đời, như là hạnh phúc lắm .
Tiểu Nhu Bảo đầu nhỏ, đang nấu canh trứng cho nàng, cùng mấy chị em đang đùa giỡn vui vẻ, miệng nhỏ của nàng khẽ nhếch lên, lộ nụ hồn nhiên.
Hắc hắc, gia đình như , nàng cũng đấy chứ. Người hạnh phúc, nàng cũng là một phần trong đó!
Nhu Bảo rụt cổ, nhảy tọt lòng Phùng thị, giọng ngọt ngào nũng nịu gọi mấy tiếng "Nương ơi!", khiến lòng Phùng thị mềm , như tan thành nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-246.html.]
Trưa hôm đó, Lý Thất Xảo dọn một bàn gồm dưa chua, tóp mỡ, bánh bao, ăn kèm với cháo kê đặc sệt.
Tiểu Nhu Bảo thích nhất là cho thêm đường trắng cháo kê, khuấy đều húp một hết cả nửa chén, uống xong còn đ.á.n.h một cái "nấc" nhỏ no nê.
Lúc thu dọn bàn ăn, đôi mắt Tiểu Nhu Bảo vẫn no, tay nhỏ nhanh như chớp chộp lấy cái bánh bao còn sót đặt lên gối đầu mà gặm. Đang nhai hai má phồng lên phúng phính thì bỗng nhiên, một tia sáng vàng loé lên mắt nàng.
Tiểu Nhu Bảo vội nhả miếng bánh bao , mặt nhỏ hồng rực, vui sướng đến mức đỏ như quả táo!
"Đây là khí của quý nhân ?"
"Chẳng lẽ... Tống gia gia sắp về !"
Nàng kích động đến nỗi bánh bao cũng ăn nữa, nhét thẳng miệng Xuân ca nhi bên cạnh, liền chạy tìm nương, đòi bế bộ y phục . ...
Buổi chiều, Tiểu Nhu Bảo buộc tóc hai sừng dê, ở cổng lớn, thỉnh thoảng ló đầu nhỏ về phía cổng làng, dòm ngó tứ phía.
Nàng vốn trắng trẻo, mũm mĩm, hôm nay mặc áo ngắn màu đỏ sẫm và váy nhỏ, vạt áo thêu nút trân châu trắng, cổ tay còn điểm hai hàng thêu xinh xắn, nom ngây thơ đáng yêu. Nàng lắc lư từng bước chân nhỏ, mà ai cũng ôm ngay lòng.
Thôn trưởng ngang qua, thấy cảnh liền đến mắt híp cả : "Nhu Bảo, buổi trưa ăn nhiều chứ gì, thôn trưởng gia gia thấy con còn chẳng nổi nữa kìa!"
Tiểu Nhu Bảo bĩu môi, chống tay lên hông bộ như tức giận.
"Thôn trưởng gia gia, xem mắt ngài mờ , bậy !"
Thôn trưởng cùng các hương phía nàng đều bật lớn, bọn họ khiêng xẻng, cuốc, định đến nhà Lưu bà t.ử giúp sửa sang sân vườn.